[block id=”bo-sung-1″]

Trong khuôn khổ thực hiện kế hoạch hoạt động của Hợp phần 1, chương
trình “Hỗ trợ cải cách kinh tế vĩ mô tại Việt Nam” do Cộng hòa Liên bang
Đức tài trợ thông qua Tổ chức hỗ trợ kỹ thuật GTZ, được sự đồng ý của Bộ
trưởng Bộ Kế hoạch và Đầu tư, Viện Nghiên cứu Quản lý kinh tế TW đã tổ
chức một chuyến khảo sát về Chính sách phát triển Vùng từ ngày 19/9/2011
đến ngày 30/09/2009 tại Cộng hòa Liên bang Đức. Đoàn khảo sát gồm 8 thành
viên từ Văn Phòng Chính phủ, Bộ Nội vụ và Viện Nghiên cứu Quản lý kinh tế
TW. Tháp tùng và hướng dẫn đoàn còn có 2 chuyên gia và 2 cán bộ Dự án
GTZ. Mục tiêu của chuyến khảo sát là tìm hiểu, nghiên cứu một số cơ sở lý
luận và kinh nghiệm thực tiễn về vấn đề phối hợp giữa các địa phương trong
phát triển Vùng của Đức nhằm phục vụ một phần cho việc xây dựng Đề án
phát triển vùng của Việt Nam.

bao_cao_khao_sat_lien_ket_giua_cac_dia_phuong_trong_phat_tri

pdf33 trang | Chia sẻ: thanhlinh222 | Ngày: 08/03/2018 | Lượt xem: 42906 | Lượt tải: 1download

Bạn đang xem trước 20 trang tài liệu Báo cáo Khảo sát liên kết giữa các địa phương trong phát triển vùng tại Cộng hòa liên bang Đức, để xem tài liệu hoàn chỉnh bạn click vào nút DOWNLOAD ở trên

Viện Nghiên cứu Quản lý kinh tế TW
BÁO CÁO KHẢO SÁT
LIÊN KẾT GIỮA CÁC ĐỊA PHƯƠNG
TRONG PHÁT TRIỂN VÙNG
TẠI
CỘNG HÒA LIÊN BANG ĐỨC
Hà nội, 10/2011
1
Mục lục
Giới thiệu sơ bộ chuyến khảo sát ……………………………………………………………3
1. Cơ sở cho việc hình thành chính sách phát triển vùng và liên kết phát triển
giữa các địa phương ……………………………………………………………………….5
1.1. Khái niệm vùng ……………………………………………………………………….5
1.2. Cở sở cho việc hình thành chính sách phát triển vùng ……………………6
1.3. Sự cần thiết của việc liên kết phát triển giữa các địa phương …………..8
2. Thực tiễn liên kết phối hợp giữa các địa phương trong phát triển vùng ở
CHLB Đức. …………………………………………………………………………………..9
2.1. Một số nét khái quát về tổ chức hành chính ở CHLB Đức ………………9
2.2. Liên kết giữa địa phương trong một vùng ………………………………….. 10
2.2.1. Mục tiêu phối hợp, liên kết ……………………………………………….. 10
2.2.2. Hình thức liên kết hành chính ……………………………………………. 11
2.2.3. Các công cụ phục vụ cho việc liên kết ………………………………… 14
3. Một số nhận định chung ……………………………………………………………….. 19
3.1. Nhận định về chính sách phát triển vùng và liên kết phát triển giữa
các địa phương ở CHLB Đức …………………………………………………………… 19
3.2. Bài học kinh nghiệm có thể áp dụng cho Việt Nam …………………….. 21
3.2.1. Khái quát về thực trạng chính sách vùng và liên kết phát triển ở
Việt Nam ……………………………………………………………………………………. 21
3.2.2. Một số suy nghĩ cho việc định hướng kiến nghị trên cơ sở kết quả
chuyến khảo sát …………………………………………………………………………… 22
Thay lời kết ………………………………………………………………………………………. 26
Phụ lục 1: Thành phần đoàn khảo sát ……………………………………………………. 27
Phụ lục 2: Vài nét về “thuyết thương mại mới” và “Tân địa kinh tế” của Paul
Krugman, Nobel Kinh tế 2008 ………………………………………………………. 28
2
3
Giới thiệu sơ bộ chuyến khảo sát
Trong khuôn khổ thực hiện kế hoạch hoạt động của Hợp phần 1, chương
trình “Hỗ trợ cải cách kinh tế vĩ mô tại Việt Nam” do Cộng hòa Liên bang
Đức tài trợ thông qua Tổ chức hỗ trợ kỹ thuật GTZ, được sự đồng ý của Bộ
trưởng Bộ Kế hoạch và Đầu tư, Viện Nghiên cứu Quản lý kinh tế TW đã tổ
chức một chuyến khảo sát về Chính sách phát triển Vùng từ ngày 19/9/2011
đến ngày 30/09/2009 tại Cộng hòa Liên bang Đức. Đoàn khảo sát gồm 8 thành
viên từ Văn Phòng Chính phủ, Bộ Nội vụ và Viện Nghiên cứu Quản lý kinh tế
TW. Tháp tùng và hướng dẫn đoàn còn có 2 chuyên gia và 2 cán bộ Dự án
GTZ. Mục tiêu của chuyến khảo sát là tìm hiểu, nghiên cứu một số cơ sở lý
luận và kinh nghiệm thực tiễn về vấn đề phối hợp giữa các địa phương trong
phát triển Vùng của Đức nhằm phục vụ một phần cho việc xây dựng Đề án
phát triển vùng của Việt Nam.
Trong thời gian khảo sát tại CHLB Đức, đoàn đã làm việc với các cơ quan
địa phương tại:
– Bang Hạ Xắc Xông
+ Viện nghiên cứu Kinh tế Bang Hạ Xắc Xông
+ Cơ quan Phát triển Kinh tế Vùng Hildesheim
+ Tổ chức hành động bảo vệ môi trường ở địa phương
+ Sở Môi trường, Quy hoạch và Xây dựng – Chính quyền Vùng Hannover
– Thành phố (bang) Hamburg
+ Văn phòng Thủ phủ Vùng Hamburg
+ Công ty sáng kiến tăng trưởng Nam sông Elbe
– Thành phố Berlin và Bang Brandenburg:
+ Đại học Tổng hợp Humbold, Berlin
+ Trung tâm công nghệ cao Adlerhof, Berlin
+ Sở Quy hoạch Thành phố Berlin và Bang Brandenburg
+ Công ty đối tác PPP Đức
4
– Bang Bayern
+ Văn Phòng Thủ hiến Bang Bayern
+ Bộ Kinh tế, Cơ sở hạ tầng, Giao thông và Công nghệ Bang Bayern
+ Bộ Nội vụ Bang Bayern
+ Sở Quy hoạch đô thị và Quy hoạch không gian Thành phố Munich
+ Sở Kinh tế và việc làm Thành phố Munich
+ Hiệp hội Quy hoạch vùng Munich
+ Hiệp hội các Thành phố Munich
+ Tổ chức liên kết các Thành phố Châu Âu tại Munich
Ngoài ra đoàn còn đi tham quan Khu Hội chợ Hannover, Cảng Hamburg và
Trung tâm công nghệ cao Adlerhof – Những ví dụ tích cực trong việc phát
triển Vùng ở những địa phương này.
Đoàn đã được các cơ quan đối tác cử các cán bộ, chuyên gia có nhiều kinh
nghiệm giới thiệu các thông tin bổ ích về liên kết giữa các địa phương và
chính sách phát triển vùng phù hợp với yêu cầu của Đoàn.
Dưới đây là một số nội dung đoàn đã thu hoạch được sau chuyến đi khảo
sát.
5
1. Cơ sở cho việc hình thành chính sách phát triển
vùng và liên kết phát triển giữa các địa phương
Khái nim vùng
“Vùng” là một khái niệm được sử dụng tương đối phổ biến trong thực
tiễn. Nhưng đối các ngành khoa học khác nhau lại có cách hiểu không giống
nhau về khái niệm vùng (region): địa lý học coi “vùng” là một đơn nguyên địa
lý của bề mặt trái đất; kinh tế học hiểu “vùng” là một đơn nguyên kinh tế
tương đối hoàn chỉnh trên phương diện kinh tế; nhà chính trị học thường cho
“vùng” là đơn nguyên hành chính thực hiện quản lý hành chính; còn nhà xã
hội học coi “vùng” là khu tụ cư có đặc trưng xã hội tương đồng của một loại
người nào đó (ngôn ngữ, tôn giáo, dân tộc, văn hoá), Song dù phân vùng
như thế nào, quy mô vùng ra sao, lớn hay nhỏ, đều thấy có những điểm chung
nhất là: vùng có ranh giới nhất định, vùng là một không gian mà mỗi hoạt
động đều có sự tác động tương hỗ với nhau.
Vùng là một hệ thống bao gồm các mối liên hệ tương tác các bộ phận
cấu thành với các dạng liên hệ địa lý, liên hệ kỹ thuật, liên hệ kinh tế, liên hệ
xã hội trong hệ thống cũng như ngoài hệ thống. Vùng có quy mô rất khác
nhau. Sự tồn tại của vùng là khách quan và có tính lịch sử. Quy mô và số
lượng vùng có sự thay đổi theo các giai đoạn phát triển của đất nước.
Vùng tồn tại do yêu cầu phát triển của nền kinh tế quốc gia. Tính khách
quan của bản thân vùng được cụ thể hoá thông qua những nguyên tắc do con
người đặt ra. Vùng là cơ sở để hoạch định các chiến lược, các kế hoạch phát
triển theo lãnh thổ cũng như để quản lý các quá trình phát triển kinh tế – xã hội
trên mỗi vùng của đất nước.
Ở Châu Âu, khái niệm vùng có thể được hình dung khác nhau theo những
mục tiêu mà chính sách hướng đến. Vùng có phạm vi khác nhau từ các góc độ
khác nhau:
Dưới góc độ của Bang: Vùng là một không gian kinh tế liên xã (tương
đương huyện) và một số thành phố trực thuộc Bang có những đặc điểm kinh
tế, xã hội tương đồng nhau.
Dưới góc độ Liên Bang: Vùng là một không gian kinh tế bao gồm các liên
xã hoặc thậm chí cả một Bang. Hiện nay, CHLB Đức tập trung chủ yếu vào
việc hỗ trợ cho các Bang mới (CHDC Đức cũ).
Dưới góc độ Liên minh Châu Âu: Vùng là không gian kinh tế, thông
thường nhỏ nhất là một Bang hoặc thậm chí một quốc gia (chủ yếu là các quốc
gia mới gia nhập Liên minh).
Ở Việt Nam, toàn bộ đất nước được chia thành 6 vùng kinh tế (Miền núi và
trung du Bắc bộ, Đồng bằng Bắc bộ, Bắc Trung bộ và Duyên hai miền Trung,
6
Tây nguyên, Đông Nam bộ và Tây Nam bộ). Bên cạnh đó Chính phủ Việt
Nam còn xác định thêm 3 Vùng Kinh tế trọng điểm tại Bắc bộ, Trung bộ và
Nam bộ. Vùng được hình thành từ các đơn vị cơ sở là cấp tỉnh.
C s cho vic hình thành chính sách phát trin vùng
Chính sách phát triển vùng có thể hiểu là một tập hợp các biện pháp, chính
sách của Nhà nước nhằm phát triển kinh tế- xã hội một vùng. Thông thường
chính sách phát triển vùng có 2 mục tiêu quan trọng nhất là:
– Thu hẹp khoảng các phát triển giữa các vùng và
– Phát triển kinh tế – xã hội vùng trên cơ sở lợi thế so sánh, lợi thế cạnh
tranh của vùng đó
Nếu như mục tiêu thứ 2 hoàn toàn mang tính kinh tế thì mục tiêu đầu mang
tính chính trị và xã hội nhiều hơn. Mục tiêu này đảm bảo sự đồng đều về điều
kiện sống của mọi công dân giữa các vùng trong một quốc gia. Ở CHLB Đức,
vấn đề này đã được đưa vào Hiến pháp Liên bang (điều 72), và chính đây là
cơ sở pháp lý quan trọng nhất cho việc hình thành chính sách phát triển vùng.
Chính sách phát triển vùng ở Đức đã được quan tâm từ nhiều thập kỷ nay,
đặc biệt là sau chiến tranh thế giới lần thứ 2. Một phần lớn nguồn lực của
Chương trình tái thiết sau chiến tranh được đưa vào thực hiện cho chính sách
phát triển vùng và đã thu được tương đối nhiều kết quả trong việc rút ngắn
khoàng cách phát triển giữa các vùng trong những năm 50’ và 60’. Trong thời
gian đầu, mô hình chính sách phát triển vùng chủ yếu bao gồm những công cụ
tác động trực tiếp từ chính quyền (ví dụ cải thiện cơ sở hạ tầng, hỗ trợ trực tiếp
cho các nhà đầu tư,.). Tác động của chính sách vùng trong thời gian này đã
đưa lại những kết quả rõ rệt: một số bang yếu có truyền thống sản xuất nông
nghiệp đã có những bước phát triển ngoạn mục, chuyển đổi được cơ cấu kinh
tế và đuổi kịp những bang phát triển khác như các bang Bayern, Baden
Wuettenberg1,
Trong khoảng hơn 1 thập kỷ vừa qua, quá trình toàn cầu hóa đã gây sức ép
cạnh tranh mạnh mẽ hơn đối với các vùng đồng thời mức sống của người dân
đã được nâng cao một cách rõ rệt so với những năm 60’ và 70’, điều đó đã làm
thay đổi mẫu hình của chính sách phát triển vùng ở Đức nói riêng và ở chấu
Âu nói chung. Người ta chấp thuận sự tồn tại một số trung tâm phát triển
nhanh hơn, sự di dân mạnh hơn và câu hỏi đặt ra ở đây là liệu có cần thiết phải
bỏ ra quá nhiều tiền của để phát triển cơ sở hạ tầng kỹ thuật ở những vùng “bị
mất dân” hay không?2 Những yếu tố trên đã buộc các nhà hoạch định chính
1
Bên cạnh sự tác động của chính sách vùng còn có nguyên nhân quan trọng khác là nhiều nhà đầu tư đã
chuyển xí nghiệp của họ từ vùng Đông Đức sang vùng Tây Đức sau chiến tranh.
2
Nhiều ví dụ ở vùng Đông Đức đã chỉ rõ: mặc dù Nhà nước đã đổ ra rất nhiều tiền của xây dựng cơ sở hạ tầng
kỹ thuật song vẫn không thu hút được các nhà đầu tư và không ngăn cản được làn sóng di dân, đặc biệt là đội
ngũ lao động trẻ, từ nông thôn ra các trung tâm đô thị.
7
sách phải xem xét là quan điểm và hình mẫu trong quá trình hoạch định chính
sách phát triển vùng.
Có nhiều lý thuyết phục vụ cho việc xây dựng chính sách phát triển vùng,
trong đó đáng chú ý là những lý thuyết được phát triển trong thời gian 2-3 thập
kỷ qua là lý thuyết phát triển cụm liên kết (cluster) của M. Porter và lý thuyết
tân địa kinh tế của P, Krugman3.
Trên cơ sở những lý thuyết và thực tiễn phát triển, trong thời gian qua đã
hình thành một số mô hình cho việc phát triển vùng ở Đức với những nội dung
khác nhau, quan trọng nhất là:
– Mô hình “Tăng trưởng và đổi mới”: Mô hình này đặt trọng tâm vào
những xung lực tăng trưởng (impulse), quá trình đổi mới và sự phát
triển một xã hội tri thức,
– Mô hình “đảm bảo các điều kiện sống và gìn giữ tài nguyên”: Mô hình
này tập trung vào nhiệm vụ trọng tâm là việc xây dựng và hoàn thiện kết
cấu hạ tầng và đưa những nhiệm vụ này vào quy hoạch không gian của
vùng (ví dụ những nhiệm vụ như cấp, thoát nước,)
– Mô hình “gìn giữ tài nguyên và hình thành và duy trì cảnh quan văn
hóa”: Mô hình này tập trung vào những nhiệm vụ bảo vệ không gian
trống (lưu không), bảo vệ tài nguyên, bao gồm cả những di sản văn hóa
và đặc biệt là giới hạn những nhu cẩu về mặt bằng cho khu dân cư và
giao thông trong quy hoạch không gian.
Những tranh luận về những mô hình mới và xu hướng tập trung đã hình
thành tương đối nhiều xu hướng chính sách khác nhau, ví dụ: xu hướng hình
thành những vùng trung tâm đô thị lớn, đảm bảo tương đối sự cân bằng về
điều kiện sống, thích nghi với những địa điểm trọng tâm,. Tuy vậy, những
mô hình trên chỉ mang tính định hướng chứ không phải bắt buộc, chúng chỉ có
một tác động khiêm tốn lên quá trình hoạch định chính sách.
Quy hoạch không gian là một trong những nhân tố tác động quan trọng
nhất đối với chính sách phát triển vùng. Qúa trình quy hoạch lại liên quan đến
rất nhiều quy hoạch và kế hoạch chuyên biệt khác, cụ thể:
– Chính sách kinh tế vùng và chính sách cơ cấu
– Chính sách và quy hoạch giao thông
– Quy hoạch các lĩnh vực cung ứng dịch vụ công như cấp thoát nước
– Chính sách cơ sở hạ tầng, đặc biệt liên quan đến quy hoạch các trường
học, trường đại học, bệnh viện,
– Quy hoạch cảnh quan và chính sách nông nghiệp
Quy hoạch không gian ở Đức liên quan đến nhiều cấp khác nhau:
– Cấp Liên minh châu Âu: có Chương trình quy hoạch không gian châu
Âu
– Cấp Liên bang (Đức): có Chương trình quy hoạch không gian liên bang
3
Xin tham khảo thêm ở phần phụ lục
8
– Cấp bang: Có quy hoạch không gian vùng
– Cấp địa phương (xã, thành phố): có quy hoạch sử dụng đất và quy hoạch
xây dựng
S cn thit ca vic liên kt phát trin gia các đ
a phương
Theo nhiều nghiên cứu ở Đức, việc hợp tác phát triển giữa các địa phương
ở Đức là một chủ đề thời sự ở CHLB Đức do một số nguyên nhân sau:
– Sự biến động dân số:
Trước hết sự biến động này thể hiện ở mức độ suy giảm dân số và tỷ trọng
những người lớn tuổi ngày càng gia tăng và như vậy xuất hiện những nguy cơ
làm giảm tiềm lực kinh tế, giảm nguồn thu ngân sách ở nhiều địa phương. Cơ
sở hạ tầng ở những địa phương này đã được xây dựng với một quy mô lớn
hơn, do vậy mức độ sử dụng hệ thống cơ sở hạ tầng sẽ bị suy giảm tương ứng
và kéo theo sự gia tăng chi phí bình quân và phí cho việc sử dụng CSHT này.
Việc tăng phí sử dụng CSHT có thể sẽ làm tăng số người di dân ra khỏi địa
phương và quá trình này lại tiếp tục lặp lại trong chu trình mới.
– Hạn chế nguồn lực tài chính
Sự hạn chế nguồn lực tài chính đòi hỏi việc sử dụng nguồn lực này một
cách có ý nghĩa và hiệu quả nhằm đảm bảo và duy trì một cách dài hạn năng
lực hoạt động của chính quyền địa phương trong việc thực hiện các nhiệm vụ
đã được trao
– Sự gia tăng cạnh tranh giữa các vùng
Sự gia tăng cạnh tranh giữa các vùng, đặc biệt cạnh tranh thông qua đổi
mới công nghệ, một mặt tạo điều kiện liên kết giữa các địa phương, mặt khác
đòi hỏi các địa phương phải cải thiện cơ sở hạ tầng theo hướng hiện đại hóa.
Những yếu tố này đã buộc phải hình thành một mô hình mới, liên kết không
chỉ giữa các địa phương trong vùng mà cả liên kết với ngoài vùng.
– Hình thành các nhiệm vụ mang tính tổng thể và phức hợp
Việc các địa phương trong vùng phải đương đầu với các nhiệm vụ mang
tính tổng thể và phức hợp đã dẫn đến mối quan hệ tương tác và lệ thuộc lẫn
nhau, ví dụ trong lĩnh vực bảo vệ môi trường, bảo vệ khí hậu hoặc trong lĩnh
vực năng lượng. Việc hiện đại hóa cơ sở hạ tầng cũng những tính phức tạpcủa
khung khổ pháp luật ngày một gia tăng (ví dụ luật chuyên ngành, luật của Liên
minh chấu Âu) đòi hỏi chính quyền địa phương ngày phải có những kiến thức
chuyên sâu hơn (mà không phải địa phương nào cũng sẵn có cán bộ cho việc
này).
– Sự mong mỏi của người dân đối với hoạt động của chính quyền địa
phương
Ở bất kỳ đâu, bất kỳ nới nào, người dân đều mong mỏi một sự cải thiện
hoạt động của chính quyền địa phương theo hướng tạo điều kiện thuận lợi hơn
cho các cá nhân và tổ chức trong xã hội, ví dụ việc hình thành và phát triển
9
chính phủ điện tử. Việc này đòi hỏi chính quyền phải tốn thêm nhiều chi phí
mà sự kết hợp giữa các địa phương có thể làm giảm đáng kể những chi phí
này.
Tất cả những vấn đề trên đều có thể dẫn đến một nhận định là việc hợp tác
giữa các chính quyền địa phương sẽ hiệu quả hơn và đáp ứng tốt hơn những
đòi hỏi của quá trình phát triển hiện nay.
Trong quá trình phát triển, mỗi địa phương, dù ở quy mô nào đi nữa thì
cũng không thể tự đảm đương toàn bộ công việc cần thiết hoặc nếu tự đảm
đương thì tính hiệu quả trong việc thực hiện những nhiệm vụ này sẽ rất thấp.
Chính vì vậy, sự liên kết giữa các địa phương trong quá trình thực hiện những
nhiệm vụ của mình, dù là cung ứng dịch vụ công hay triển khai các biện pháp
khuyến khích phát triển kinh tế là một điều thực sự cần thiết. Tiền đề quan
trọng nhất để duy trì và nâng cao hiệu quả của việc liên kết này là phải tạo ra
một “tài sản chung” của các địa phương, tạo điều kiện cho các địa phương
cùng khai thác và sử dụng tài sản đó. Chuyến khảo sát của đoàn cũng đã cho
thấy có nhiều hình thức liên kết, hợp tác khác nhau và có nhiều công cụ khác
nhau để hỗ trợ tăng cường hợp tác, liên kết giữa các địa phương phục vụ cho
quá trình phát triển của vùng nói chung và mỗi địa phương nói riêng.
2. Thực tiễn liên kết phối hợp giữa các địa phương
trong phát triển vùng ở CHLB Đức.
M t s nét khái quát v t chc hành chính CHLB Đc
Cộng hoà liên bang Đức là một quốc gia liên bang nằm ở Trung Âu và
có chung đường biên giới với các nước Đan Mạch (về phía Bắc), Ba Lan và
Séc (phía Đông), Áo và Thụy sĩ (về phía Nam), Pháp, Luxembourg, Bỉ và Hà
Lan (về phía Tây). Lãnh thổ Đức trải rộng 357.021 km vuông và có khí hậu ôn
đới. Với gần 82 triệu người, Đức là nước có dân số lớn nhất trong Liên Minh
Châu Âu và là nước có số dân nhập cư lớn thứ ba trên thế giới.
Đức là một nước cộng hòa đại nghị liên bang, bao gồm 16 bang
(Bundesländer), trong đó có 3 Thành phố có thẩm quyền bang (Stadtstaaten) là
Berlin, Hamburg và Bremen.
10
Để có thể quản lý bang một cách có hiệu quả hơn, các bang có thể hình
thành các vùng (Regierungsbezirke), song các vùng này không phải là một
đơn vị hành chính độc lập mà chỉ có thể coi đó là đại diện của chính quyền
bang ở khu vực đó.
Cấp hành chính dưới các bang là cấp địa phương, bao gồm liên xã
(Kreise) và xã (Gemeinde) hoặc thành phố độc lập (Kreisfreie Staedte). Cấp
địa phương là những đơn vị hành chính có quy mô rất khác nhau, ví dụ có xã
chỉ có hơn 1000 dân song lại có những thành phố đến hơn 1 triệu dân như
Thành phố Munich (1.35 triệu dân). Chính vì thế, có những nơi còn hình thành
một số hình thức tổ chức như hiệp hội các xã (Gemeindeverbaende).
Tóm lại, cơ cấu Nhà nước ở CHLB Đức được chia làm 3 cấp với đầy đủ
các chức năng lập pháp, tư pháp và hành pháp là cấp Liên bang, cấp Bang và
cấp Địa phương (Xem hình vẽ trên). Điều cần chú ý ở đây là tính độc lập
tương đối giữa các cấp trong một Nhà nước liên bang, không giống như sự lệ
thuộc giữa cấp trung ương, tỉnh, huyện và xã như ở Việt Nam hoặc ở các quốc
gia khác. (cấp liên bang không phải là cấp trên trực tiếp của bang và tương tự
như vậy giữa bang và cấp địa phương).
Liên kt gia đ
a phương trong m t vùng
Mục tiêu phối hợp, liên kết
Như đã trình bày và phân tích ở phần 1, việc liên kết giữa các địa phương
có thể hướng đến một số mục tiêu, trong đó 2 mục tiêu quan trọng là:
– Thực hiện các nhiệm vụ chung
Một số vấn đề, nhiệm vụ, do bản chất tự nhiên của chúng, không thể được
giải quyết trong một không gian nhất định nào đó, ví dụ vấn đề bảo vệ môi
trường, vấn đề biến đổi khí hậu hoặc vấn đề năng lượng, Những vấn đề trên
chỉ có thể được giải quyết một cách triệt để khi các địa phương (thậm chí các
vùng, các quốc gia) liên kết với nhau để cùng chung nhau giải quyết.
– Tối ưu hóa, hợp lý hóa và tiết kiệm trong việc cung ứng dịch vụ công
11
Mỗi địa phương, đặc biệt là những địa phương có quy mô nhỏ, không thể
tự đảm đương thực hiện một số nhiệm vụ đã được giao trong điều kiện ngân
sách có hạn. Một số dịch vụ công nếu do 1 địa phương đảm nhận sẽ hoàn toàn
phi hiệu quả, tốn kém và bất hợp lý, ví dụ: dịch vụ vận tải công cộng nội vùng,
giáo dục cho trẻ em khuyết tật, bệnh viện,
Hình thức liên kết hành chính
Sự liên kết giữa các địa phương trong một vùng có nhiều hình thức khác
nhau, thậm chí trong một bang cũng có những hình thức khác nhau, cụ thể:
(1) Hình thành một vùng hành chính với sự phân cấp tương đối đầy đủ
Vào tháng 1

[block id=”bo-sung”]

Từ khóa: Báo cáo Khảo sát liên kết giữa các địa phương trong phát triển vùng tại Cộng hòa liên bang Đức

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *