[block id=”bo-sung-1″]

Rừng ngập mặn, nhóm thực vật phân bố ở khu vực nước
mặn dọc bờ biển và sông vùng đồng bằng châu thổ đóng
vai trò quan tr ọng đối với người dân cũng như đối với
chức năng môi trường bền vững ở địa phương. Rừng ngập
mặn cung cấp rất nhiều các dịch vụ hệ sinh thái và các sản
phẩm từ rừng như hấp thu các bon, bảo vệ bờ biển trước
các cơn bão, lũ lụt và xói lở, cung cấp gỗ và các lâm sản
ngoài gỗ và là môi trường sống cho các loài sinh vật ở
dưới nước và trên cạn. Dịch vụ hệ sinh thái này không
những giúp bảo vệ người dân mà còn góp phần quan trọng
vào sinh kế và thu nhập cho họ.

can_nguyen_van_de_khung_phap_ly_ve_chi_tra_dich_vu_he_sinh

pdf24 trang | Chia sẻ: thanhlinh222 | Ngày: 07/03/2018 | Lượt xem: 907 | Lượt tải: 3download

Bạn đang xem trước 20 trang tài liệu Căn nguyên vấn đề: Khung pháp lý về chi trả dịch vụ hệ sinh thái rừng ngập mặn tại Việt Nam, để xem tài liệu hoàn chỉnh bạn click vào nút DOWNLOAD ở trên

CĂN NGUYÊN VẤN ĐỀ:
Khung pháp lý v ề chi trả dịch vụ hệ sinh thái rừng ngập mặn
tại Việt Nam
Trích các nghiên c ứu quốc gia của bộ phận pháp lý, nhóm Katoomba, tổ chức Forest Trends
ii
Lời cảm ơn
Báo cáo này được thực hiện với sự hợp tác của nhóm Katoomba – Forest Trends, các chuyên gia
tư vấn trong nước, Tổ chức Hợp tác kỹ thuật Đức (GTZ) và Tổ chức Phát triển Hà Lan (SNV).
Báo cáo do bà Slayde Hawkins và ông Tô Xuân Phúc phối hợp biên soạn.
Nhóm tác giả xin cảm ơn ông Klaus Schmitt – tổ chức GTZ và ông Michael Jenkins, bà Sissel
Waage, Kerstin Canby, Anne Thiel thuộc tổ chức Forest Trends đã giúp đỡ trong quá trình
nghiên cứu và biên soạn . Nhóm tác giả xin chân thành cảm ơn những ý kiến góp ý, chia sẻ quí
báu của các đại biểu từ các cơ quan chính phủ và các tổ chức phi chính phủ tại hội thảo
Katoomba XVII về quản lý vùng ven biển, rừng ngập mặn và hấp thu các bon, được tổ chức tại
Vườn quốc gia Xuân Thủy, tỉnh Nam Định, Việt Nam ngày 25 – 27 tháng 6 năm 2010. Các tác
giả cũng xin bày tỏ lòng cảm ơn tới các cán bộ và người dân tại Vườn quốc gia Xuân Thủy về sự
giúp đỡ của họ trong quá trình cán bộ của nhóm thu thập và xử lý thông tin cho báo cáo.
Nhóm tác giả xin chân thành cảm ơn các nhà tài trợ đã giúp đỡ thực hiện nghiên cứu này.
CĂN NGUYÊN VẤN ĐỀ:
Khung pháp lý về chi trả dịch vụ hệ sinh thái rừng
ngập mặn tại Việt Nam
Slayde Hawkins, Forest Trends
Tô Xuân Phúc, Forest Trends
Phạm Xuân Phương, Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn
Phạm Thu Thủy, Đại học Charles Darwin
Nguyễn Đức Tú, BirdLife International
Chu Văn Cường, Tổ chức hợp tác kỹ thuật Đức (GTZ)
Sharon Brown, Tổ chức hợp tác kỹ thuật Đức (GTZ)
Peter Dart, Đại học Queensland (UQ)
Suzanne Robertson, Tổ chức phát triển Hà Lan (SNV)
Nguyễn Vũ, Tổ chức phát triển Hà Lan (SNV)
Richard McNally, Tổ chức phát triển Hà Lan (SNV)
© 2010 Forest Trends và nhóm Katoomba
Trích dẫn: Slayde Hawkins và cộng sự. 2010. Căn nguyên vấn đề: Khung pháp lý về chi trả dịch
vụ hệ sinh thái rừng ngập mặn ở Việt Nam. Nghiên cứu của bộ phận pháp lý nhóm Katoomba.
Forest Trends: Washington, DC.
iv
Tổ chức Forest Trends có nhiệm vụ duy trì, bảo vệ và làm giàu rừng
và các dịch vụ hệ sinh thái liên quan, thúc đẩy các quá trình bền
vững. Điều này được thực hiện thông qua việc tạo ra các lợi ích thu
được từ dịch vụ và sản phẩm của hệ sinh thái. Đặc biệt, tổ chức
Forest Trends khuyến khích việc phát triển các lợi ích thu được từ
các bon, nước và đa dạng sinh học nhằm đem lại giá trị về bảo tồn
và lợi ích thực tế cho cộng đồng địa phương và những người chủ
rừng. Tổ chức Forest Trends phân tích các vấn đề chiến lược về thị
trường và chính sách và thúc đẩy sự kết nối giữa người cung cấp
dịch vụ, cộng đồng địa phương và các nhà đầu tư. Forest Trends
phát triển các công cụ về tài chính mới nhằm góp phần vào phát
triển thị trường với mục tiêu đem lại lợi ích cho bảo tồn và cộng
đồng.
www.forest-trends.org
Nhóm Katoomba là một phần của tập hợp các sáng kiến thuộc tổ
chức Forest Trends. Nhóm là mạng lưới quốc tế bao gồm các cá
nhân làm việc với mục đích xây dựng năng lực nhằm tạo ra các dịch
vụ và sản phẩm hệ sinh thái.
Bộ phận Pháp lý của nhóm Katoomba có nhiệm vụ xác định các vấn
đề có liên quan đến khía cạnh pháp lý và giải quyết các vấn đề kỹ
thuật thông qua việc (1) cung cấp thông tin về quốc gia có liên quan
đến pháp lý và chính sách, (2) thiết lập và chia sẻ các công cụ có
liên quan đến giao dịch của dịch vụ, và (3) tăng cường năng lực có
liên quan đến khía cạnh pháp lý.
www.katoombagroup.org
Tổ chức Hợp tác kỹ thuật Đức (GTZ) là tổ chức thuộc chính phủ
liên bang hoạt động trên khắp thế giới trong lĩnh vực hợp tác quốc
tế vì mục tiêu phát triển bền vững, đặc biệt là trong lĩnh vực phát
triển năng lực.
www.gtz.de
Tổ chức Phát triển Hà Lan (SNV) là tổ chức phát triển quốc tế phi
lợi nhuận với mục tiêu giảm nghèo bằng cách giúp những người có
thu nhập thấp nhất trở thành một phần trong hệ thống phát triển
kinh tế – xã hội và tăng cơ hội việc làm và thu nhập cho họ.
www.snvworld.org
iii
MỤC LỤC
Giới thiệu ……………………………………………………………………………………………………………………………. 5
1 Hiện trạng rừng ngập mặn ở Việt Nam ………………………………………………………………………. 7
2 Khung pháp lý v ề quản lý rừng ngập mặn …………………………………………………………………. 7
2.1 Quản lý rừng ngập mặn ……………………………………………………………………………………… 8
2.2 Quyền sử dụng rừng ngập mặn …………………………………………………………………………… 10
3 Thách th ức và cơ hội chi trả dịch vụ hệ sinh thái rừng ngập mặn ở Việt Nam…………. 14
3.1 Các thách thức: Chi phí và năng lực ……………………………………………………………………. 14
3.2 Cơ hội: Phương pháp tiếp cận mớ ……………………………………………………………………….. 15
4 Kết luận …………………………………………………………………………………………………………………….. 18
Tài li ệu tham khảo …………………………………………………………………………………………………………….. 20
Các báo cáo và bài báo ……………………………………………………………………………………………. 20
Luật và công ước ……………………………………………………………………………………………………. 21
iv
Các t ừ viết tắt
DARD Sở Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn
DONRE Sở Tài nguyên và Môi trường
GTZ Tổ chức hợp tác kỹ thuật Đức
LUC Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất
MARD Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn
MONRE Bộ Tài nguyên và Môi trường
PES Chi trả dịch vụ hệ sinh thái
SNV Tổ chức phát triển Hà Lan
USD Đô la Mỹ
VND Đồng
5
Giới thiệu
Rừng ngập mặn, nhóm thực vật phân bố ở khu vực nước
mặn dọc bờ biển và sông vùng đồng bằng châu thổ đóng
vai trò quan trọng đối với người dân cũng như đối với
chức năng môi trường bền vững ở địa phương. Rừng ngập
mặn cung cấp rất nhiều các dịch vụ hệ sinh thái và các sản
phẩm từ rừng như hấp thu các bon, bảo vệ bờ biển trước
các cơn bão, lũ lụt và xói lở, cung cấp gỗ và các lâm sản
ngoài gỗ và là môi trường sống cho các loài sinh vật ở
dưới nước và trên cạn. Dịch vụ hệ sinh thái này không
những giúp bảo vệ người dân mà còn góp phần quan trọng
vào sinh kế và thu nhập cho họ.
Thách thức chính hiện nay là rừng ngập mặn ven biển
mang lại lợi ích cho cộng đồng dân cư sống gần rừng
thông qua các hoạt động kinh tế nhưng các hoạt động này
cũng chính là nhân tố gây mất rừng.
Sự suy giảm rừng ngập mặn ở Việt Nam trong hơn 50 năm
qua là mối quan ngại về sự suy thoái môi trường và xã hội.
Hiện nay, rừng ngập mặn tiếp tục bị chuyển đổi sang mục
đích phát triển kinh tế, nông nghiệp và thủy sản và bị suy
thoái do khai thác quá mức và ô nhiễm. 1
Biến đổi khí hậu tạo ra một số yếu tố tác động mới vào quá trình suy giảm rừng ngập mặn. Sự thay
đổi về khí hậu dường như sẽ làm tăng tốc độ mất rừng ngập mặn, trong khi nhu cầu về sự tồn tại các
đai rừng ngập mặn ven biển khỏe mạnh ngày càng tăng lên nhằm chống lại sự gia tăng về tần xuất và
qui mô của gió bão. Việc bảo tồn và phục hồi rừng ngập mặn có thể giúp giảm thiểu tác động của
biến đổi khí hậu như cây ngập mặn giúp giữ đất bằng hệ rễ phát triển của chúng, nâng cao bề mặt đất
rừng ngập mặn và hấp thu một lượng lớn các bon trong đất.
Khi rừng ngập mặn bị mất, các chức năng dịch vụ hệ sinh
thái cũng bị ảnh hưởng theo.
Tuy nhiên, các nguồn tài chính nhằm bảo vệ rừng ngập mặn rất hạn chế. Nguyên nhân chủ yếu là do
việc đánh giá chưa đầy đủ các giá trị hệ sinh thái của rừng ngập mặn và một thực tế là chúng ta đang
phải sử dụng nguồn tài chính ít ỏi để thực hiện nhiều mục tiêu bảo tồn.2
Chi trả dịch vụ hệ sinh thái (PES) là một hướng đi triển vọng nhằm tạo ra các nguồn kinh phí để bảo
tồn rừng ngập mặn, chẳng hạn như việc chi trả các dịch vụ hệ sinh thái cho chủ sử dụng đất nhằm
nâng cao sinh khối, sự khỏe mạnh, hay sự đa dạng c ủa rừng ngập mặn, hay nhằm ngăn chặn sự suy
thoái hoặc mất rừng ngập mặn. Với chính sách phù hợp, chi trả dịch vụ hệ sinh thái rừng ngập mặn
có thể tạo ra một cơ hội phát triển thay thế để bảo tồn rừng ngập mặn trong thời gian trước mắt, đồng
thời tạo ra cơ hội mới về các giá trị tiền tệ và phi tiền tệ một cách lâu dài .
1 Đỗ Đình Sâm và cộng sự , 2005.
2 Macintosh và Ashton, 2002.
6
Ở Việt Nam, triển vọng cụ thể là việc chi trả dịch vụ hệ sinh thái rừng ngập mặn cho các chủ rừng
bao gồm dịch vụ hấp thu các bon, phòng chống bão, lũ và các dịch vụ mà rừng ngập mặn mang l ại
trong nuôi trồng thủy sản. Hiện nay thị trường quốc tế để giao dịch các bon còn chưa hình thành, nếu
một dự án bảo tồn và phục hồi rừng ngập mặn chỉ để tạo thu nhập từ các bon sẽ không hiệu quả. Do
rừng ngập mặn thường phân bố thành các đai dài, hẹp dọc bờ biển, nó sẽ làm tăng chi phí cho mỗi
đơn vị các bon không bị phát thải do bảo tồn hoặc hấp thụ thông qua phục hồi rừng. Lựa chọn tối ưu
nhất đối với các bon rừng ngập mặn có lẽ là sự kết hợp với các nguồn kinh phí từ các hoạt động thân
thiện với rừng ngập mặn như chi trả cho các dịch vụ hệ sinh thái khác, du lịch sinh thái hay nguồn
các thu từ các sản phẩm rừng ngập mặn được sản xuất theo hướng bền vững.
Các dạng chi trả khác có thể thực hiện được hoặc không tùy thuộc vào từng trường hợp cụ thể. Chẳng
hạn như tại các khu vực mà chính quyền trung ương hoặc địa phương sử dụng nguồn tiền đáng kể
duy tu và bảo dưỡng kè biển, thì một phần kinh phí có thể (và ở một số nơi) chuyển cho người dân để
bảo tồn và phục hồi các đai rừng ngập mặn phòng hộ. Các hình thức chi trả này có thể bảo vệ các khu
vực đất liền khỏi sóng biển, bão và lụt lội, trong khi vẫn mang lại nguồn thu nhập cho người dân địa
phương và chủ rừng phòng hộ và cải thiện các hệ sinh thái ven biển. Tương tự, các cơ sở kinh doanh
du lịch có thể trả một phần kinh phí cho bảo tồn hoặc phục hồi rừng nhằm kiểm soát xói lở ở các khu
vực có cảnh quan đẹp hoặc các cơ sở nuôi trồng thủy sản có thể trả tiền cho các chủ rừng ngập mặn
để “đền bù” cho việc làm mất rừng ngập mặn do hoạt động nuôi trồng thủy sản gây ra.
Tuy nhiên, do thể chế và pháp lý xung quanh việc chi trả dịch vụ hệ sinh thái rừng ngập mặn ở Việt
Nam chưa hoàn thiện, việc sử dụng rộng rãi các công cụ có tính đổi mới này gặp trở ngại. Do vậy, để
chuẩn bị thực hiện chi trả dịch vụ hệ sinh thái rừng ngập mặn ở Việt Nam, báo cáo này trình bày thể
chế và khung pháp lý hiện hành về quản lý rừng ngập mặn tại Việt Nam và nêu bật các cơ hội cũng
như các rào cản trong thực hiện chi trả dịch vụ hệ sinh thái. Báo cáo này được trích từ một báo cáo
dài, với đầ y đủ thông tin chi tiết về các điểm nghiên cứu. Bản tiếng Anh của báo cáo đầy đủ có thể
download từ trang Website:
7
1 Hiện trạng rừng ngập mặn ở Việt Nam
Rừng ngập mặn được qui hoạch ở Việt Nam là 323.712 ha.3
Rừng ngập mặn ở Việt Nam bị suy giảm đáng kể từ những năm 1960.
Hơn 60 % diện tích rừng ngập mặn của
cả nước phân bố ở đồng bằng sông Cửu Long, 20 % ở vùng đông nam và khoảng 20 % còn lại ở vùng
bờ biển phía bắc và đồng bằng sông Hồng. Ở rất nhiều nơi, rừng ngập mặn phân bố thành các đai hẹp
dọc theo vùng bờ biển năng động. Các đai rừng ngập mặn bảo vệ và giảm tác động của gió, bão và
sóng biển, kiểm soát xói lở và góp phần vào quá trình bồi tụ phù xa lấn biển.
4
Rừng ngập mặn bị mất do cả nguyên nhân tự nhiên và hoạt động của con người là vấn đề quan ngại.
Các nguyên nhân tự nhiên gồm bão, lũ và hiện tượng xói lở tự nhiên và thay đổi quá trình bồi lắng
phù xa đóng vai trò quan trọng, nhưng nguyên nhân chủ yếu dẫn đến mất rừng ng ập mặn ở Việt Nam
thường liên quan mật thiết đến hoạt động phát triển kinh tế và áp lực dân số cao tại các khu vực gần
rừng ngập mặn. Sự phát triển bao gồm các hoạt động kinh tế qui mô nhỏ và các hoạt động sản xuất
của cải, vật chất cũng như hoạt động kinh tế qui mô lớn, các chương trình phát triển do Chính phủ
thực hiện đều là nguyên nhân trực tiếp gây mất rừng ngập mặn và hạn chế khả năng thích ứng của
rừng với các thảm họa thiên nhiên
Theo bộ Nông nghiệp và Phát
triển Nông thôn (MARD) các nguyên nhân chủ yếu dẫn đến mất rừng ngập mặn là: (i) chuyển đổi
mục đích sử dụng đất từ rừng ngập mặn sang nuôi trồng thủy sản; (ii) sóng biển, bão và các thảm họa
thiên nhiên; (iii) khai thác quá mức gỗ, củi và tài nguyên thiên nhiên; (iv) ô nhiễm môi trường do dư
lượng hóa chất từ sản xuất nông nghiệp và chất thải; và (v) cơ chế chính sách còn yếu kém, bất cập
nên không khuyến khích được cộng đồng địa phương và người dân tham gia bảo vệ và phát triển bền
vững rừng ngập mặn.
Chi trả dịch vụ môi trường rừng có lẽ là giải pháp đối với một số nguyên nhân nói trên nhằm hạn chế,
ngăn chặn hoặc phục hồi các diện tích rừng đã mất. Việc chi trả các dịch vụ hệ sinh thái cũng có thể
là đòn bẩy hiệu quả để thực hiện các sáng kiến hướng tới sự phát triển thân thiện với rừng ngập mặn.
2 Khung pháp lý v ề quản lý rừng ngập mặn
Chính sách quốc gia xác định liệu chi trả dịch vụ hệ sinh thái có phù hợp với rừng ngập mặn hay
không và thiết lập một số ưu tiên để bảo tồn hoặc không bảo tồn. Trước đây, Chính phủ đã có chính
sách khuyến khích nhiều hoạt động phát tr iển và thủy sản tại các khu vực rừng ngập mặn, ưu tiên các
mục tiêu kinh tế ngắn hạn hơn là các hệ sinh thái rừng ngập mặn khỏe mạnh, cung cấp nhiều chức
năng và tồn tại bền vững. Tuy nhiên, các chính sách hiện hành đã thể hiện sự thay đổi theo chiều
hướng tích cực và nhấn mạnh tầm quan trọng phải bảo vệ rừng ngập mặn. 5
3 Nguồn: Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn, 2008. Tuy nhiên, phần lớn diện tích này là đất trống – chỉ
có 209.741 ha rừng ngập mặn hiện nay là có cây phân bố. Khoảng ¾ rừng ngập mặn là rừng trồng, và chỉ có
một diện tích nhỏ là rừng tự nhiên.
Mặc dù vậy, việc thực
4 Nguồn: Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn, 2008.
5 Nguồn: Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn, Chương trình Phục hồi và Phát triển Rừng ngập mặn ven
biển Giai đoạn 2008-2015.
8
hiện chính sách mới này còn hạn chế do người dân trong một thời gian dài chú trọng vào phát triển
các hoạt động kinh tế ngắn hạn.
Ở Việt Nam, luật và qui định áp dụng trong quản lý rừng trên cạn và rừng ngập mặn là như nhau.
Diện tích cả hai loại rừng là trên 13 triệu ha và được chia thành 3 nhóm:
• Rừng đặc dụng, chủ yếu là các khu bảo tồn, chiếm khoảng 15% tổng diện tích rừng và
mục tiêu quản lý cho nhóm này là bảo tồn các hệ sinh thái và sự đa dạng của các loài
động và thực vật;
• Rừng phòng hộ, chiếm khoảng 36% tổng diện tích rừng, được quản lý nhằm mục tiêu
phòng hộ các lưu vực nước, bảo vệ đất và môi trường;
• Rừng sản xuất, chiếm 47% tổng diện tích rừng, là nguồn cung cấp gỗ và các loại lâm sản
khác.6
Khai thác gỗ bị và chặt cây tái sinh tự nhiên bị nghiêm cấm trong rừng phòng hộ và rừng đặc dụng.
Tỉa thưa với cường độ tối đa 20% có thể được cho phép tại các khu vực rừng trồng phòng hộ thành
thục từ nguồn vốn của nhà nước. Tuy nhiên, chủ rừng không bị hạn chế quyền khai thác gỗ từ rừng
trồng do mình tự bỏ vốn
7
Hơn 70 % rừng ngập mặn ở Việt Nam là rừng phòng hộ.
8
Trong những năm gần đây, chính phủ đã ban hành hoặc rà soát một số luật và qui định nhằm kiểm
soát việc quản lý và sử dụng rừng. Các bộ luật quan trọng bao gồm Luật Đất đai điều chỉnh năm 2003
và luật Bảo vệ và Phát triển rừng năm 2004. Cùng với bộ luật Dân sự, các luật này hình thành khung
pháp lý cơ bản về quyền và nghĩa vụ của các chủ rừng ngập mặn.
2.1 Quản lý rừng ngập mặn
Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn (NN & PTNT) và bộ Tài nguyên và Môi trường (TNMT)
chịu trách nhiệm quản lý rừng ngập mặn; đồng thời Ủy ban nhân dân, đại diện cho cơ quan quản lý
nhà nước cấp tỉnh, huyện và xã cũng có trách nhiệm quản lý đất và rừng ngập mặn tại địa phương (Sơ
đồ 1).
6 Nguồn: Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn, Quyết định số 2140 về việc thông báo hiện trạng rừng năm
2010
7 Nhìn chung hoạt động khai thác gỗ được qui định theo quyết định số 186 năm 2006 về qui chế quản lý rừng;
Quyết định số 40 năm 2005 của Bộ NN &PTNT về qui chế khai thác gỗ và các lâm sản khác, cũng như Luật
Bảo vệ và Phát triển rừng năm 2004.
8 Nguồn: Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn, 2008.
9
Sơ đồ 1. Hệ thống cơ quan quản lý nhà nước chuyên ngành về đất, rừng ngập mặn
UBND các cấp thực hiện giám sát và thực thi luật đất đai tại địa bàn mình quản lý. UBND tỉnh chịu
trách nhiệm đánh giá và phê duyệt kế hoạch chuyển đổi mục đích sử dụng đất và rừng của các tổ
chức. UBND huyện chịu trách nhiệm đánh giá và phê duyệt kế hoạch sử dụng đất của hộ gia đình và
cá nhân. Nếu được phê duyệt, kế hoạch chuyển mục đích sử dụng đất và rừng cần phải phù hợp với
qui hoạch sử dụng đất và kế hoạch bảo vệ và phát triển rừng. Hơn nữa, việc đánh giá tác động môi
trường phải được thực hiện trước khi phát dọn rừng.
UBND các cấp cũng có trách nhiệm thực hiện quản lý nhà nước về đất đai trong phạm vi cấp quản lý
của mình và UBND xã là cơ quan quản lý tạm thời đối với các diện tích đất chưa giao khoán. Rừng
ngập mặn ở những nơi do UBND xã quản lý thường kém hiệu quả do thiếu nguồn lực và kỹ thuật
chuyên môn. Đây trở thành những khu vực mở và dễ ràng tiếp cận.
Bộ NN &PTNT chịu trách nhiệm về quản lý rừng trên phạm vi toàn quốc. Do vậy, Bộ phải thực hiện
việc xây dựng kế hoạch quản lý, bảo vệ rừng, phân định ranh giới rừng, triển khai việc giao rừng, cho
thuê rừng và là cơ quan quyết định cuối cùng về việc chuyển đổi mục đích sử dụng rừng và đất rừng
và phân loại các loại rừng. Ở địa phương rừng được giao cho các sở, phòng NN& PTNT cấp tỉnh và
huyện.
Bộ Tài nguyên và
Môi trường
Tổng cục Quản
lý Đất đai
Phòng đăng ký
sử dụng đất
Văn phòng đăng
ký quyền sử
dụng đất
Cán bộ đo đạc
và địa chính xã
Phòng tài
nguyên và Môi
trường
Sở Tài nguyên và
Môi trường
UBND tỉnh
UBND huyện
UBND xã
Bộ Nông nghiệp
và Phát triển
Nông thôn
Cục Lâm nghiệp
Sở Nông nghiệp
và Phát triển
nông thôn
Chi cục phát triển
lâm nghiệp Chi cục kiểm lâm
Phòng Nông
nghiệp và Phát
triển Nông thôn
Kiểm lâm địa
bàn
Hạt Kiểm Lâm
RỪNG NGẬP MẶN VÀ
ĐẤT NGẬP NƯỚC
10
Rừng nói chung và rừng ngập mặn nói riêng đều thuộc quản lý của Bộ NN &PTNT; tuy nhiên trong
Bộ không có bộ phận chuyên trách chịu trách nhiệm về quản lý rừng ngập mặn. Ở cấp xã, rừng ngập
mặn do UBND xã quản lý và được cán bộ kiểm lâm cấp huyện làm việc trên địa bàn xã tham mưu,
giúp đỡ.
Theo Luật Đất đai năm 2003 Bộ TNMT chịu trách quản lý đất đai – bao gồm các vùng đất ngập nước
trên phạm vi toàn quốc. Bộ TNMT chịu trách nhiệm lập quy hoạch, kế hoạch sử dụng đất; kiểm tra
việc điều tra và lập bản đồ hiện trạng sử dụng đất, giao đất, đăng ký quyền sử dụng đất và cấp Giấy
chứng nhận quyền sử dụng đất. Sở TNMT cấp tỉnh và phòng TNMT cấp huyện chịu trách nhiệm
quản lý đất đai ở địa phương mình, tham mưu cho UBND cùng cấp thực hiện chức năng quản lý nhà
nước về đất đai trên địa bàn mình quản lý.
Hiện đang có sự chồng chéo trong quản lý rừng ngập mặn giữa Bộ NN&PTNT và Bộ TNMT, điều
này dẫn đến sự thiếu thống nhất trong quản lý nhà nước đối với loại rừng này. Theo qui định hiện
hành, Bộ NN &PTNT thực hiện quyền quản lý nhà nước về tài nguyên cây rừng đối với rừng ngập
mặn, trong khi Bộ TNMT thực hiện quyền quản lý nhà nước về đất đai trên đó có rừng. Tuy nhiên,
các hoạt động lâm nghiệp thường có tác đ ộng đến cả cây và đất. Bên cạnh đó, Bộ NN &PTNT qui
định về hoạt động nuôi trồng thủy sản và đánh bắt thủy sản, trong khi Bộ TNMT qui định về địa lý,
kha

[block id=”bo-sung”]

Từ khóa: Căn nguyên vấn đề: Khung pháp lý về chi trả dịch vụ hệ sinh thái rừng ngập mặn tại Việt Nam

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *