[block id=”bo-sung-1″]

Việt Nam được đánh giá là một trong 10 trung tâm đa dạng sinh học (ĐDSH) phong phú nhất trên thế giới. Tính đa dạng về hệ sinh thái (rừng, biển, đất ngập nước), sự phong phú và giàu có về các loài và nguồn gen sinh vật, sự sẵn có của các hệ thống các dịch vụ sinh thái và kiến thức địa phương về quản lý và sử dụng tài nguyên đã làm cho ĐDSH có vai trò, giá trị vô cùng to lớn đối với đời sống nhân dân và phát triển kinh tế – xã hội. Hiện tại, theo ước tính, giá trị ĐDSH từ rừng mà người dân Việt Nam đang sử dụng trực tiếp khoảng 140.000 tỷ đồng, tương đương 3,9% tổng thu nhập quốc dân năm 2013 (BTNMT, 2014). Nguồn lợi này còn
đóng góp trực tiếp cho các ngành nông, lâm và thủy sản, chiếm 18-21% tổng giá trị sản phẩm quốc nội (GNP) giai đoạn 2005-2012 (Cục Bảo tồn, 2015). Không chỉ tạo ra giá trị kinh tế, giá trị ĐDSH còn giúp 20 triệu người có thu nhập từ khai thác thủy hải sản tự nhiên và hơn 25 triệu người có 20-50% thu nhập từ các sản phẩm lâm sản ngoài gỗ (BTNMT, 2014). Ngày nay, ĐDSH được xem là “vốn tự nhiên” cho giảm nghèo, tăng trưởng xanh và phát triển bền vững trong bối cảnh biến đổi khí hậu (BĐKH) và mất an ninh lương thực mà nhiều khu vực, quốc gia đang phải đối mặt.

chuyen_de_long_ghep_tieu_chi_da_dang_sinh_hoc_trong_danh_gia

pdf8 trang | Chia sẻ: thanhlinh222 | Ngày: 07/03/2018 | Lượt xem: 525 | Lượt tải: 0download

Bạn đang xem nội dung tài liệu Chuyên đề Lồng ghép tiêu chí đa dạng sinh học trong đánh giá tác động môi trường ở Việt Nam: Một số thảo luận và khuyến nghị, để tải tài liệu về máy bạn click vào nút DOWNLOAD ở trên

LỒNG GHÉP TIÊU CHÍ ĐA DẠNG SINH HỌC TRONG
ĐÁNH GIÁ TÁC ĐỘNG MÔI TRƯỜNG Ở VIỆT NAM
MỘT SỐ THẢO LUẬN VÀ KHUYẾN NGHỊ
Nguyễn Việt Dũng & Nguyễn Hải Vân
NHÀ XUẤT BẢN HỒNG ĐỨC TRUNG TÂM CON NGƯỜI VÀ THIÊN NHIÊN, 2015
Tài liệu này tóm tắt các thảo luận và khuyến nghị chính về sự cần thiết và định
hướng lồng ghép đánh giá tác động đa dạng sinh học (ĐDSH) vào quá trình
lập báo cáo đánh giá tác động môi trường (ĐTM) đối với các dự án phát triển
theo quy định của nhà nước. Đây là kết quả của hội thảo tham vấn “Lồng ghép
tiêu chí đa dạng sinh học trong đánh giá tác động môi trường ở Việt Nam” do Trung
tâm Con người và Thiên nhiên (PanNature) tổ chức ngày 24 tháng 3 năm 2015 tại
Hà Nội. Gần 70 đại biểu, đại diện cho Cục Bảo tồn Đa dạng sinh học, Cục Thẩm định
và Đánh giá tác động môi trường (Tổng cục Môi trường, Bộ TN-MT), Vụ Khoa học
Công nghệ và Hợp tác Quốc tế (Tổng cục Lâm nghiệp, Bộ NN-PTNT), lãnh đạo và
đại diện Ban quản lý 08 Vườn quốc gia và Khu bảo tồn, các tổ chức phi chính phủ
trong nước và quốc tế, cùng nhiều chuyên gia trong lĩnh vực bảo tồn và đánh giá
tác động môi trường đã tham dự hội thảo này.
TRUNG TÂM CON NGƯỜI VÀ THIÊN NHIÊN
2
TỔNG QUAN Việt Nam được đánh giá là một trong 10 trung tâm đa dạng sinh học (ĐDSH) phong phú nhất trên thế giới. Tính đa dạng về hệ
sinh thái (rừng, biển, đất ngập nước), sự phong phú và giàu có về các loài và nguồn gen sinh vật, sự sẵn có của các hệ thống các
dịch vụ sinh thái và kiến thức địa phương về quản lý và sử dụng tài nguyên đã làm cho ĐDSH có vai trò, giá trị vô cùng to lớn đối
với đời sống nhân dân và phát triển kinh tế – xã hội. Hiện tại, theo ước tính, giá trị ĐDSH từ rừng mà người dân Việt Nam đang sử
dụng trực tiếp khoảng 140.000 tỷ đồng, tương đương 3,9% tổng thu nhập quốc dân năm 2013 (BTNMT, 2014). Nguồn lợi này còn
đóng góp trực tiếp cho các ngành nông, lâm và thủy sản, chiếm 18-21% tổng giá trị sản phẩm quốc nội (GNP) giai đoạn 2005-
2012 (Cục Bảo tồn, 2015). Không chỉ tạo ra giá trị kinh tế, giá trị ĐDSH còn giúp 20 triệu người có thu nhập từ khai thác thủy hải
sản tự nhiên và hơn 25 triệu người có 20-50% thu nhập từ các sản phẩm lâm sản ngoài gỗ (BTNMT, 2014). Ngày nay, ĐDSH được
xem là “vốn tự nhiên” cho giảm nghèo, tăng trưởng xanh và phát triển bền vững trong bối cảnh biến đổi khí hậu (BĐKH) và mất
an ninh lương thực mà nhiều khu vực, quốc gia đang phải đối mặt.
Để duy trì, bảo vệ và sử dụng bền vững nguồn vốn tài nguyên quý giá này, bảo tồn ĐDSH được xem là một trong những chính
sách quan trọng của nhà nước. Quyết tâm và cam kết bảo tồn ĐDSH của Việt Nam được thể hiện qua sự hiện diện của các cơ
cấu quản lý ĐDSH từ trung ương đến địa phương, với hệ thống 164 khu rừng đặc dụng đã được thành lập, cùng hệ thống luật
và chính sách liên quan như Luật ĐDSH 2008, Luật Bảo vệ Môi trường 2005, Luật BVPTR 2004, Luật Thủy sản 2003 cùng nhiều
văn bản hướng dẫn khác. Tuy vậy, tài nguyên ĐDSH của Việt Nam vẫn liên tục bị “suy giảm, nguy cơ mất cân bằng sinh thái đang
diễn ra trên diện rộng” (Nghị quyết số 24-NQ/TW ngày 03/06/2013 của Ban chấp hành TW Đảng) dưới áp lực của sự gia tăng dân
số, khai thác quá mức tài nguyên sinh vật và nhất là sự đánh đổi ĐDSH với các ưu tiên phát triển kinh tế – xã hội khác trong các
thập kỷ gần đây. Nhiều diện tích rừng tự nhiên, đất ngập nước đã bị chuyển đổi sang trồng cây công nghiệp quy mô lớn hay
xây dựng các công trình cơ sở hạ tầng; dòng chảy tự nhiên các con sông bị chặn lại để xây dựng thủy điện, sinh cảnh các loài bị
chia cắt và thu hẹp với tốc độ biến mất ngày càng cao Đã có rất nhiều bằng chứng để khẳng định rằng vai trò và giá trị của
ĐDSH ở Việt Nam hiện nay đã không được xem xét và đánh giá đầy đủ. Nói cách khác, ĐDSH đang bị “bán rẻ” khi thiếu hụt một
hệ thống bảo vệ đủ mạnh thông qua các quy định liên quan khi lập và phê duyệt các quy hoạch, kế hoạch, dự án phát triển kinh
tế – xã hội ở cấp quốc gia và địa phương.
Trong bối cảnh hiện tại, đánh giá và giảm thiểu tác động lên ĐDSH của các chính sách và dự án phát triển là một yêu cầu quan
trọng cho bảo tồn, phát triển và sử dụng bền vững ĐDSH ở Việt Nam. Yêu cầu này đồng nghĩa với sự cần thiết phải thể chế hóa
và lồng ghép nội dung đánh giá tác động ĐDSH trong các quy định về đánh giá môi trường chiến lược và đánh giá tác động môi
trường của Luật BVMT 2015 (sửa đổi). Theo đó, phạm vi nội dung, nguyên tắc và tiêu chí đánh giá tác động ĐDSH cần được xác
định và bàn luận cả từ khía cạnh khoa học và thực tiễn áp dụng.
LỒNG GHÉP TIÊU CHÍ ĐA DẠNG SINH HỌC TRONG ĐÁNH GIÁ TÁC ĐỘNG MÔI TRƯỜNG Ở VIỆT NAM
MỘT SỐ THẢO LUẬN VÀ KHUYẾN NGHỊ
3
Còn đối với các quy định, hướng dẫn thực hiện ĐTM (như Nghị định
29/2011/NĐ-CP, Thông tư 26/2011/TT-BTNMT), nội dung đánh giá
tác động ĐDSH hầu như chỉ được thực hiện chung chung, sơ sài;
thiếu yêu cầu chi tiết; không có các hướng dẫn cụ thể để xác định
đối tượng ĐDSH cần đánh giá… Theo đó, các biện pháp giảm thiểu
và phương án quản lý bảo tồn ĐDSH thường bị xem nhẹ và bỏ qua
trong báo cáo ĐTM.
Việc đánh giá tác động ĐDSH bị xem nhẹ hoặc lảng tránh
trong lập báo cáo ĐTM thường được cho là xuất phát từ một số
nguyên nhân và khó khăn như sau:
Các bên có trách nhiệm liên quan chưa nhận thức được đầy đủ
giá trị và ý nghĩa của ĐDSH, cũng như nguy cơ tác động của phát
triển đến các hệ sinh thái, quần thể, loài sinh vật trong tự nhiên,
nhất là các hệ sinh thái nhạy cảm, các loài quan trọng, quý, hiếm;
Thiếu các quy định và hướng dẫn cụ thể về đánh giá tác động
ĐDSH trong lập báo cáo ĐTM, gồm cả các đối tượng và tiêu chí
đánh giá ĐDSH phù hợp; tiêu chuẩn và phương pháp thống nhất
để đo đếm mức độ tác động lên ĐDSH; và danh mục các dự án
có nguy cơ ảnh hưởng lớn đến ĐDSH mà bắt buộc hoặc cần phải
đánh giá tác động;
Việt Nam là quốc gia có ĐDSH giàu có và phong phú trên thế
giới. Tuy nhiên nguồn tài nguyên này đã và đang bị suy giảm
nghiêm trọng bởi nhiều nguyên nhân, nhất là do áp lực và tác động
từ các hoạt động, dự án phát triển, như việc chuyển đổi mục đích sử
dụng đất, rừng, mặt nước trên quy mô lớn phục vụ xây dựng cơ sở
hạ tầng, thủy điện, khai thác khoáng sản Các địa bàn ưu tiên hoặc
điểm nóng về bảo tồn ĐDSH như các VQG, KBT và các hệ sinh thái tự
nhiên nhạy cảm khác cũng ngày càng trở nên dễ bị tổn thương và
suy thoái trước áp lực phát triển kinh tế dựa vào khai thác tài nguyên,
quản lý yếu kém do không thể dự báo được tác động của các dự
án phát triển, cũng như thiếu khả năng kiểm soát và giảm thiểu tác
động tiêu cực của dự án. Chính vì vậy, các quy định về đánh giá tác
động môi trường (ĐTM) trước khi quyết định triển khai các dự án cần
được xem như là một công cụ pháp lý và kỹ thuật hữu hiệu nhằm
giúp cho việc rà soát, cân nhắc, quyết định lựa chọn, loại bỏ hoặc
chuyển đổi vị trí dự án; cũng như xây dựng các kế hoạch giảm thiểu
tác động hoặc tăng cường quản lý mội trường theo hướng đảm bảo
tính toàn vẹn và bền vững ĐDSH.
Yêu cầu cân nhắc, thực hiện các chính sách bảo vệ ĐDSH trong
quá trình xây dựng quy hoạch, tham vấn, quyết định phê duyệt
và triển khai các chương trình, dự án phát triển kinh tế xã hội đã được
quy định, đề cập trong nhiều công ước quốc tế mà Việt Nam là thành
viên, như: Công ước Đa dạng sinh học (CBD), Công ước Ramsar, Công
ước các loài di cư (CMS); cũng như các luật, văn bản dưới luật của Việt
Nam, như Luật ĐDSH 2008, Luật BVMT (2005, 2014), Luật BVPTR 2004,
Luật Thủy sản 2003, Luật Doanh nghiệp, Luật Đầu tư Tuy nhiên, các
yêu cầu này hiện nay mới chủ yếu là các nguyên tắc, quy định chung,
chưa có các quy định chi tiết, cụ thể về đánh giá tác động ĐDSH với
vai trò là đối tượng đặc thù để có các biện pháp và chính sách kiểm
soát, giảm thiểu tác động hiệu quả.
THẢO LUẬN & KHUYẾN NGHỊ
1
2
3
TRUNG TÂM CON NGƯỜI VÀ THIÊN NHIÊN
4
Thiếu thông tin nền chính thức, có chất lượng, đáng tin cậy về hiện
trạng ĐDSH theo chuẩn chung của toàn quốc, của từng địa phương
(tỉnh) và/hoặc khu vực ưu tiên (các VQG và KBT). Nguyên nhân chính là
chưa có hệ thống thống nhất về quan trắc, giám sát ĐDSH, cũng như
cơ cấu quản lý thông tin hiện trạng ĐDSH được cập nhật và cho phép
tiếp cận sử dụng;
Hạn chế hiểu biết về mức tác động cho phép của can thiệp vật lý đến
các loài sinh vật và hệ sinh thái, gây khó khăn trong việc dự báo tác
động của chúng đến ĐDSH một cách khoa học và thuyết phục;
Thời gian và kinh phí thực hiện ĐTM cho bên tư vấn thực hiện hạn chế,
trong khi đánh giá tác động ĐDSH lại tiêu tốn nhiều thời gian và tiền
bạc (ví dụ, hoạt động điều tra hiện trạng ĐDSH khu vực dự án). Việc bắt
buộc tuân thủ đánh giá tác động ĐDSH lại có thể không nhận được sự
ủng hộ của cơ quan có thẩm quyền phê duyệt, quyết định cấp phép dự
án vì cho rằng đó là (thêm) rào cản cho thu hút đầu tư phát triển của
địa phương.
Gần đây, quy định mới về hướng dẫn thực hiện ĐTM theo Luật BVMT
sửa đổi (2014) là Nghị định số 18/2015/NĐ-CP ngày 14 tháng 02
năm 2015 đã chính thức bổ sung “đa dạng sinh học” như là một thành
phần chính của môi trường tự nhiên mà cần phải được đánh giá khi thực
hiện ĐTM. Đây có thể được coi là căn cứ pháp lý quan trọng để cụ thể hóa
đánh giá tác động ĐDSH trong thông tư hướng dẫn thực hiện ĐTM, cũng
như ban hành các tiêu chí đánh giá, giám sát ĐDSH trong ĐTM nói riêng
và quản lý ĐDSH nói chung trong tương lai.
Không cần hoặc không nên xây dựng và ban hành riêng một thông
tư hướng dẫn về đánh giá tác động ĐDSH. Thay vào đó là thể chế
hóa, cụ thể hóa các yêu cầu, nội dung về đánh giá tác động ĐDSH trong
(dự thảo) thông tư hướng dẫn thực hiện Nghị định 18/2015/NĐ-CP ngày
14 tháng 02 năm 2015 của Chính phủ. Tuy nhiên, do tính chất đặc thù
của đánh giá tác động ĐDSH trong thực hiện ĐTM mà Bộ TN-MT có thể
cần ban hành bổ sung các hướng dẫn kỹ thuật cụ thể. Việc thể chế hóa
này cũng là tiền đề để từng bước nâng cao nhận thức và năng lực của các
bên có liên quan, tạo dựng các hạ tầng cần thiết (ví dụ: giám sát và thông
tin ĐDSH) để dần cải thiện chất lượng và hiệu quả của đánh giá tác động
ĐDSH và các sáng kiến liên quan khác (ví dụ: đền bù ĐDSH).
Cần có cách tiếp cận tổng thể và toàn diện khi thể chế hóa
yêu cầu đánh giá ĐDSH trong quy định ĐTM. Theo đó, một số
nguyên tắc cơ bản nên được đảm bảo, cụ thể: (i) tránh sự mất mát
không đáng có của ĐDSH; (ii) tìm kiếm các phương án làm tối thiểu
hóa khả năng mất mát bất khả kháng của ĐDSH; đồng thời (iii) cần
áp dụng các phương án giảm nhẹ hoặc phục hồi ĐDSH. Các nguyên
tắc này cần được nhất quán áp dụng khi thực hiện bước sàng lọc ban
đầu, xác định phạm vi và đánh giá tác động ĐDSH trong ĐTM đối với
từng dự án cụ thể.
Việc thể chế hóa quy định, hướng dẫn đánh giá tác động ĐDSH
trong ĐTM cũng cần có lộ trình rõ ràng. Trong bối cảnh Việt
Nam hiện tại, chỉ nên đánh giá tác động ĐDSH ở mức độ cơ bản.
Phạm vi đối tượng và chỉ số đánh giá có thể lựa chọn các phương án
hoặc kết hợp (trộn lẫn) các phương án như sau:
Đánh giá tác động đến khu hệ động thực vật, dịch vụ hệ sinh thái
và mối quan hệ giữa sinh vật và hệ sinh thái của chúng;
Đánh giá mức độ thay đổi của các thành phần ĐDSH dưới tác
động của dự án như: hệ sinh thái/cảnh quan, loài và nguồn gen;
6
4
5 7
5
LỒNG GHÉP TIÊU CHÍ ĐA DẠNG SINH HỌC TRONG ĐÁNH GIÁ TÁC ĐỘNG MÔI TRƯỜNG Ở VIỆT NAM
MỘT SỐ THẢO LUẬN VÀ KHUYẾN NGHỊ
Vai trò của cộng đồng địa phương trong đánh giá tác động
ĐDSH là rất quan trọng vì những nền tảng hiểu biết và trải
nghiệm với tài nguyên ĐDSH tại địa phương. Vì vậy, quá trình đánh
giá cần đảm bảo có sự tham vấn rộng rãi với các bên liên quan, áp
dụng cơ chế khiếu nại-phản hồi để các bên liên quan có trách nhiệm
giải trình trong suốt quá trình ĐTM cũng như dự án.
Chính phủ cần chỉ đạo Bộ TN-MT phối hợp với Bộ NN-PTNT và
bộ, ngành liên quan để thống nhất xây dựng một hệ thống
thông tin/cơ sở dữ liệu quốc gia về ĐDSH thống nhất dùng chung
trên toàn quốc, nhất là thông tin hệ thống các VQG và KBT nơi có
tính ĐDSH cao. Nhà nước cũng cần đầu tư thiết lập hệ thống quan
trắc – giám sát ĐDSH trên toàn quốc, nhất là các tỉnh/địa phương nơi
có nhiều VQG và KBT để có thể theo dõi biến động của các hệ sinh
thái/sinh cảnh, loài quan trọng, cung cấp đầu vào cho hệ thống cơ
sở dữ liệu quốc gia.
Ngày 03/06/2015, thực hiện Chỉ thị 03/CT-NHNN về thúc đẩy
tăng trưởng tín dụng xanh và quản lý rủi ro môi trường và xã
hội trong hoạt động tín dụng, Ngân hàng Nhà nước cho biết sẽ thực
hiện lồng ghép quy định về quản lý rủi ro môi trường và xã hội trong
các quy chế cho vay của tổ chức tín dụng đối với khách hàng, từ đó
tạo cơ sở pháp lý cho các tổ chức tín dụng khác thực hiện theo. Đây
được đánh giá là một bước tiến mới, giúp hỗ trợ thêm cho các công
cụ đảm bảo an toàn môi trường – xã hội còn khá lỏng lẻo hiện nay ở
Việt Nam. Thông qua các quy định mới, ngân hàng sẽ tiến hành thẩm
định và chỉ chấp nhận cấp phát tín dụng cho các dự án không gây
rủi ro hoặc nhằm mục đích bảo vệ môi trường – xã hội. Chính vì vậy,
chính sách này, cùng các hướng dẫn và quy định chi tiết cần được
gấp rút hoàn thiện trong thời gian tới; trong đó khía cạnh liên quan
đến đánh giá tác động ĐDSH là một trong những hợp phần chính
cần được củng cố.
Đánh giá các mối nguy hại chính như: hủy diệt nơi cư trú, mức độ
xâm nhập của các loài ngoại lai xâm hại, và sử dụng tài nguyên
không bền vững (tiếp cận của Ngân hàng Thế giới (WB) và Ngân
hàng Phát triển Châu Á (ADB))
Đánh giá tổng hợp theo tiếp cận đảm bảo an toàn môi trường-xã
hội, bao gồm: đánh giá mức độ tác động đến các giá trị ĐDSH đặc
trưng của khu vực; mức độ tác động đến các dịch vụ hệ sinh thái,
môi trường khu vực; mức độ tác động đến quyền và hiện trạng sử
dụng và phụ thuộc ĐDSH của các bên liên quan, bao gồm cả cơ
chế chia sẻ lợi ích; và mức độ tác động đến can thiệp về bảo tồn
ĐDSH trong khu vực (đề xuất của PanNature, 2015)
Tùy tính chất, đặc điểm, quy mô của dự án (đề xuất) cũng như
địa bàn và nguy cơ tác động đến ĐDSH (ví dụ: trực tiếp can
thiệp vùng lõi VQG hoặc KBT), mà thông tư hướng dẫn cần quy định
chủ đầu tư có phải lập riêng một báo cáo đánh giá tác động ĐDSH
(như là một phần của báo cáo tổng thể ĐTM) hay không. Do tính đặc
thù của ĐDSH, cũng như mức độ phức tạp của đánh giá nhưng để
không làm ảnh hưởng đến các thủ tục xúc tiến dự án, thì bước sàng
lọc ban đầu có ý nghĩa quan trọng để quyết định mức độ chi tiết của
đánh giá tác động ĐDSH đối với từng dự án cụ thể. Với các dự án tác
động trực tiếp lên các khu vực sinh thái quan trọng, như VQG và KBT,
thì cần lập báo cáo đánh giá tác động lên ĐDSH riêng rẽ, làm luận cứ
cho xây dựng Kế hoạch quản lý môi trường (tương ứng) cho các khu
vực bị tác động này.
Bộ tiêu chí và phương pháp hướng dẫn đánh giá tác động
ĐDSH là những công cụ kỹ thuật quan trọng, cần được nghiên
cứu, thử nghiệm và ban hành sớm để đảm bảo khi thông tư hướng
dẫn thực hiện ĐTM được thông qua, các dự án có thể áp dụng ngay.
Trong thông tư hoặc hướng dẫn kỹ thuật cũng cần định nghĩa và/
hoặc giải thích rõ ràng các thuật ngữ liên quan như: hệ sinh thái nhạy
cảm, tính toàn vẹn của hệ sinh thái, loài đặc hữu, quý, hiếm, nguy
cấp
9
8
10
11
12
TRUNG TÂM CON NGƯỜI VÀ THIÊN NHIÊN
6
Rõ ràng, đánh giá và giảm thiểu tác động ĐDSH của các chính sách
và dự án phát triển cần được coi là một yêu cầu quan trọng và
cấp thiết trong bảo tồn, phát triển và sử dụng bền vững ĐDSH
ở Việt Nam. Để thực hiện được mong muốn này, trước mắt, việc
lồng ghép các quy định, hướng dẫn cụ thể về đánh giá tác động
ĐDSH trong quá trình thực hiện ĐTM của các dự án được coi là cần
thiết và cần được đẩy mạnh, đặc biệt trong thời điểm Bộ TN-MT
đang xem xét xây dựng những hướng dẫn mới trong quá trình
thực hiện ĐTM như hiện nay. Về lâu dài, việc lồng ghép đánh giá
tác động ĐDSH trong ĐTM, và từng bước xây dựng, vận hành hệ
thống quan trắc ĐDSH sẽ là tiền đề cơ sở để nhà nước từng bước
nghiên cứu, triển khai thí điểm hoặc xây dựng chính sách về bồi
hoàn ĐDSH, đền bù thiệt hại môi trường (ví dụ: trồng bù rừng), và
thiết lập ngân hàng đền bù ĐDSH trong tương lai.
KẾT LUẬN
7
LỒNG GHÉP TIÊU CHÍ ĐA DẠNG SINH HỌC TRONG ĐÁNH GIÁ TÁC ĐỘNG MÔI TRƯỜNG Ở VIỆT NAM
MỘT SỐ THẢO LUẬN VÀ KHUYẾN NGHỊ
Bộ Tài nguyên và Môi trường (2011). Báo cáo quốc gia về đa dạng sinh học. Link:
Bộ Tài nguyên và Môi trường (2012). Hệ thống cơ sở dữ liệu quốc gia về đa dạng sinh học Việt Nam. Link:
Bộ Tài nguyên và Môi trường (2014). Dự thảo báo cáo Tài chính cho Đa dạng sinh học.
Cục Bảo tồn Đa dạng Sinh học (2015). Đánh giá tác động đa dạng sinh học trong các dự án phát triển: Sự cần thiết và các yêu cầu thực hiện. Hội thảo Lồng ghép tiêu chí da dạng sinh học
trong đánh giá tác động môi trường ở Việt Nam.
Ngân hàng phát triển châu Á (2012). Yêu cầu về an toàn môi trường: Cẩm nang hướng dẫn. Link:
Ngân hàng Thế giới (2010). Báo cáo phát triển Việt Nam 2010: Quản lý tài nguyên thiên nhiên. Link:
Ngân hàng thế giới (2014). Khung môi trường và xã hội – Bản dự thảo lấy ý kiến tham vấn. Link:
Tổng cục Lâm nghiệp (2013). Vườn quốc gia Việt Nam.
Trung tâm Con người và Thiên nhiên (2013). Nguyên tắc Xích đạo III (bản dịch tiếng Việt). Link:
Trung tâm Con người và Thiên nhiên (2014). Hiện trạng và viễn cảnh bảo tồn đa dạng sinh học Việt Nam. Bản tin Chính sách số 16. Link:
TÀI LIỆU THAM KHẢO THÊM
Trung tâm Con người và Thiên nhiên (PanNature) là tổ chức phi lợi nhuận,
hoạt động nhằm bảo vệ môi trường, bảo tồn sự đa dạng và phong phú của thiên
nhiên, nâng cao chất lượng cuộc sống của cộng đồng địa phương thông qua tìm
kiếm, quảng bá, thực hiện các giải pháp bền vững và thân thiện môi trường.
Địa chỉ: Số 24H2, Khu đô thị mới Yên Hòa, phường Yên Hòa, quận Cầu Giấy, Hà Nội
ĐT: (04) 3556-4001 – Fax: (04) 3556-8941
Email: contact@nature.org.vn | Website: www.nature.org.vn
Trang tin Con người và Thiên nhiên: www.thiennhien.net
Tài liệu không bán
Xin cảm hơn sự hỗ trợ của:
In: 1000 cuốn, khổ: 21 x 29 cm, In tại: Công ty Cổ phần In La Bàn
Số xác nhận ĐKXB: 1597 – 2015/CXBIPH/31 – 34/HĐ. Số QĐXB của NXB: 95/QĐ-NXBHĐ
In xong và nộp lưu chiểu năm 2015. Mã số sách tiêu chuẩn quốc tế (ISBN): 978-604-86-6222-6
Ảnh sử dụng trong ấn phẩm: Trung tâm Con người và Thiên nhiên.
Thiết kế và sáng tạo: admixstudio.com (info@admixstudio.com)

[block id=”bo-sung”]

Từ khóa: Chuyên đề Lồng ghép tiêu chí đa dạng sinh học trong đánh giá tác động môi trường ở Việt Nam: Một số thảo luận và khuyến nghị

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *