[block id=”bo-sung-1″]

1. Khung đánh giá hiệu quả điều chỉnh chính sách
Trong vòng 20 năm qua chính sách đầu tư trực tiếp nước ngoài đã được chính
thức điều chỉnh năm lần thông qua sửa đổi, bổ sung Luật đầu tư nước ngoài tại Việt
Nam vào các năm 1990, 1992, 1996, 2000 và gần đây nhất là năm 2005 bằng việc
thống nhất Luật khuyến khích đầu tư trong nước và Luật đầu tư nước ngoài. Về lý
thuyết, điều chỉnh chính sách sẽ tác động trực tiếp đến vốn FDI từ hai góc độ: (1) thu
hút dòng vốn FDI và (2) vốn thực hiện. Nhưng về phía Nhà nước, mục đích cuối cùng
của điều chỉnh chính sách chính là nhằm khai thác tối đa những lợi ích của đầu tư trực
tiếp nước ngoài có thể mang lại cho phát triển kinh tế xã hội trong từng giai đoạn phát triển.
Tuy nhiên, trên thực tế không phải cứ điều chỉnh chính sách là có hiệu quả, hay
sẽ thu được những tác động tích cực như mong đợi. Trái lại, trong một số hoàn cảnh,
thay đổi liên quan đến đầu tư trực tiếp nước ngoài và tác động tích cực của dòng vốn
này đến nền kinh tế không hẳn là nhờ hiệu quả của điều chỉnh chính sách. Mà đó là do
quá trình tự điều chỉnh của các nhà đầu tư nhằm thích ứng với điều kiện thay đổi của
bản thân doanh nghiệp, của bối cảnh nước nhận đầu tư, của công ty mẹ ở nước ngoài
hay bối cảnh toàn cầu và khu vực. Tác động khá mạnh của cuộc khủng hoảng tài chính
Châu á năm 1997 tới đầu tư trực tiếp nước ngoài tại Việt Nam như giảm số lượng vốn
đăng ký trong các năm hậu khủng hoảng, thay đổi cơ cấu ngành nghề, hình thức đầu tư,
qui mô dự án đăng ký.là một ví dụ về những thay đổi không hoàn toàn đến từ điều
chỉnh chính sách. Điều này cho thấy việc đánh giá hiệu quả của điều chỉnh chính sách
đầu tư nước ngoài là không dễ dàng. Nói cách khác, rất khó tách riêng hiệu quả của
điều chỉnh chính sách đầu tư trực tiếp nước ngoài nếu đánh giá từ góc độ tổng thể nền kinh tế.

danh_gia_hieu_qua_dieu_chinh_chinh_sach_dau_tu_truc_tiep

pdf39 trang | Chia sẻ: thanhlinh222 | Ngày: 08/03/2018 | Lượt xem: 536 | Lượt tải: 5download

Bạn đang xem trước 20 trang tài liệu Đánh giá hiệu quả điều chỉnh chính sách đầu tư trực tiếp nước ngoài ở Việt Nam, để xem tài liệu hoàn chỉnh bạn click vào nút DOWNLOAD ở trên

1
Đánh giá hiệu quả điều chỉnh chính sách đầu tư trực tiếp
nước ngoài ở Việt Nam
Nguyễn Thị Tuệ Anh1
1. Khung đánh giá hiệu quả điều chỉnh chính sách
Trong vòng 20 năm qua chính sách đầu tư trực tiếp nước ngoài đã được chính
thức điều chỉnh năm lần thông qua sửa đổi, bổ sung Luật đầu tư nước ngoài tại Việt
Nam vào các năm 1990, 1992, 1996, 2000 và gần đây nhất là năm 2005 bằng việc
thống nhất Luật khuyến khích đầu tư trong nước và Luật đầu tư nước ngoài. Về lý
thuyết, điều chỉnh chính sách sẽ tác động trực tiếp đến vốn FDI từ hai góc độ: (1) thu
hút dòng vốn FDI và (2) vốn thực hiện. Nhưng về phía Nhà nước, mục đích cuối cùng
của điều chỉnh chính sách chính là nhằm khai thác tối đa những lợi ích của đầu tư trực
tiếp nước ngoài có thể mang lại cho phát triển kinh tế xã hội trong từng giai đoạn phát
triển.
Tuy nhiên, trên thực tế không phải cứ điều chỉnh chính sách là có hiệu quả, hay
sẽ thu được những tác động tích cực như mong đợi. Trái lại, trong một số hoàn cảnh,
thay đổi liên quan đến đầu tư trực tiếp nước ngoài và tác động tích cực của dòng vốn
này đến nền kinh tế không hẳn là nhờ hiệu quả của điều chỉnh chính sách. Mà đó là do
quá trình tự điều chỉnh của các nhà đầu tư nhằm thích ứng với điều kiện thay đổi của
bản thân doanh nghiệp, của bối cảnh nước nhận đầu tư, của công ty mẹ ở nước ngoài
hay bối cảnh toàn cầu và khu vực. Tác động khá mạnh của cuộc khủng hoảng tài chính
Châu á năm 1997 tới đầu tư trực tiếp nước ngoài tại Việt Nam như giảm số lượng vốn
đăng ký trong các năm hậu khủng hoảng, thay đổi cơ cấu ngành nghề, hình thức đầu tư,
qui mô dự án đăng ký…là một ví dụ về những thay đổi không hoàn toàn đến từ điều
chỉnh chính sách. Điều này cho thấy việc đánh giá hiệu quả của điều chỉnh chính sách
đầu tư nước ngoài là không dễ dàng. Nói cách khác, rất khó tách riêng hiệu quả của
điều chỉnh chính sách đầu tư trực tiếp nước ngoài nếu đánh giá từ góc độ tổng thể nền
kinh tế.
Với cách tiếp cận vấn đề trên đây, Báo cáo này sẽ đánh giá hiệu quả của điều
chỉnh chính sách đầu tư nước ngoài theo các mốc thời gian điều chỉnh (1990, 1992,
1996, 2000 và 2005) trên hai phương diện:
– Thứ nhất: đánh giá so sánh đóng góp của khu vực có vốn đầu tư trực tiếp nước
ngoài vào kết quả phát triển kinh tế xã hội Việt Nam. Đây được coi là hiệu quả cuối
cùng của điều chỉnh chính sách.
1 T.S. Nguyễn Thị Tuệ Anh, Trưởng ban, Ban môi trường kinh doanh và Năng lực cạnh tranh,
Viện Nghiên cứu quản lý kinh tế Trung ương.
Báo cáo viết cho Đề tài “Hiệu quả điều chỉnh chính sách đầu tư trực tiếp nước ngoài ở Việt
Nam” do Đại học kinh tế, Đại học Quốc gia Hà Nội chủ trì thực hiện.
2
– Thứ hai, đánh giá thay đổi mẫu hình (patterns) của đầu tư trực tiếp nước ngoài
tại Việt Nam từ hai góc độ, thu hút FDI và kết quả thực hiện vốn. Đây được coi là hiệu
quả trung gian của điều chỉnh chính sách, hay chính là phản ứng chính sách của bản
thân các nhà đầu tư nước ngoài.
Hiệu quả của điều chỉnh chính sách ở đây sẽ được đánh giá dựa vào những thay
đổi quan sát được về đầu tư trực tiếp nước ngoài theo hai phương diện nêu trên. Nếu
thay đổi là tích cực có nghĩa là điều chỉnh chính sách đạt được hiệu quả mong muốn.
Ngược lại, thay đổi được cho là tiêu cực có nghĩa là điều chỉnh không đạt hiệu quả
mong đợi. Tuy nhiên, việc tách hiệu quả điều chỉnh chính sách là khó khăn, cho nên
những thay đổi thực tế sẽ được xem xét ở từng trường hợp cụ thể. Để tiến hành đánh
giá hiệu quả theo cách thức này, trước hết cần xác định khung đánh giá như trình bày ở
Sơ đồ 1.
Sơ đồ 1 nhấn mạnh lại những yếu tố có thể ảnh hưởng đến thu hút FDI và kết
quả thực hiện nguồn vốn này. Rõ ràng, những thay đổi liên quan đến FDI không chỉ do
tác động của điều chỉnh chính sách đầu tư. Sơ đồ 1 cũng trình bày cụ thể những tiêu chí
đánh giá hiệu quả trung gian và hiệu quả cuối cùng của điều chỉnh chính sách.
1.1. Nhóm tiêu chí đánh giá hiệu quả điều chỉnh chính sách đầu tư nước ngoài đến
thu hút FDI và kết quả thực hiện vốn (Hiệu quả trung gian)
Nhóm này bao gồm các tiêu chí sau đây:
(1) Số lượng vốn thu hút, thực hiện, đo bằng tổng số vốn đăng ký và tổng vốn thực hiện.
Ngoài ra, thay đổi qui mô vốn trên một dự án có thể là phản ứng của điều chỉnh chính
sách, nên cũng cần xem xét.
(2) Cơ cấu FDI đăng ký, thực hiện theo hình thức đầu tư.
(3) Cơ cấu FDI đăng ký, thực hiện chia theo ngành kinh tế.
(4) Cơ cấu FDI đăng ký, thực hiện chia theo vùng kinh tế.
(5) Trình độ công nghệ của các doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài.
1.2. Nhóm tiêu chí đánh giá hiệu quả điều chỉnh chính sách đầu tư nước ngoài đến
phát triển kinh tế xã hội ở tầm tổng thể (hiệu quả cuối cùng)
Nhóm tiêu chí đánh giá tác động kinh tế, bao gồm:
(1) Đóng góp của FDI vào tăng trưởng kinh tế.
(2) Đóng góp của FDI trong tổng đầu tư xã hội.
(3) Vai trò của FDI trong cân đối cán cân thanh toán quốc tế.
Ngoài ba tiêu chính, tùy vào trường hợp có thể sử dụng một số tiêu chí khác như
thu ngân sách Nhà nước, chuyển dịch cơ cấu kinh tế v.v. Báo cáo này chỉ tập trung vào
đánh giá ba tiêu chí trên.
Nhóm tiêu chí đánh giá tác động xã hội và môi trường của điều chỉnh chính sách::
(1) Hiệu quả tạo việc làm trong khu vực có vốn nước ngoài;
3
Sơ đồ 1: Khung đánh giá hiệu quả của điều chỉnh chính sách đầu tư trực tiếp nước
ngoài và tiêu chí đánh giá
Nguồn: Tác giả xây dựng dựa vào lý thuyết và thực tiễn của Việt Nam.
Điều kiện toàn cầu, khu
vực thay đổi
Thay đổi chiến lược của
công ty mẹ ở nước ngoài
Điều chỉnh
chính sách của
nước nhận đầu

Điều kiện trong
nước:
– Tiến trình hội
nhập;
– Nhận thức, mục
tiêu đối với FDI
trong mỗi giai
đoạn;
– Chính sách công
nghiệp/ngành;
– Môi trường đầu
tư và kinh doanh.
Hiệu quả trung gian
1. Thu hút FDI
2. Kết quả thực hiện FDI
Tiêu chí đánh giá:
(1) Lượng vốn FDI
(2) Hình thức đầu tư
(3) Cơ cấu FDI theo
ngành
(4) Cơ cấu FDI theo
vùng
(5) Trình độ công
nghệ
Hiệu quả cuối cùng
1. Tác động kinh tế
2. Tác động xã hội, môi
trường
3. Tác động lan tỏa
Tiêu chí đánh giá 1:
(1) Tăng trưởng kinh
tế
(2) Tổng đầu tư xã hội
(3) Cán cân thanh toán
Tiêu chí đánh giá 2:
(1) Việc làm
(2) Thu nhập
(3) Môi trường
Tiêu chí đánh giá 3:
(1) Chuyển giao công nghệ
(2) Liên kết với doanh nghiệp
trong nước.
(3) Nâng cao kỹ năng người lao
4
(2) Hiệu quả thu nhập của lao động trong khu vực có vốn nước ngoài;
(3) Tác động môi trường của điều chỉnh đến khu vực có vốn đầu tư nước ngoài.
Nhóm tiêu chí đánh giá tác động lan tỏa của FDI:
Đây là tác động rất khó đánh giá, cho nên ở đây chỉ đánh giá qua các tiêu chí sau:
(1) Chuyển giao công nghệ giữa FIEs và doanh nghiệp trong nước.
(2) Liên kết giữa FIEs và các doanh nghiệp trong nướct.
(3) Nâng cao kỹ năng cho người lao động.
2. Đánh giá hiệu quả trung gian của điều chỉnh chính sách
2.1. Vốn FDI đăng ký, FDI thực hiện và qui mô vốn trung bình một dự án
2.1.1. Thay đổi về lượng FDI đăng ký
Trong vòng 21 năm qua (1988-2008), Việt Nam đã thu hút được 10.981 dự án có
vốn đầu tư nước ngoài, với tổng số vốn FDI đăng ký đạt xấp xỉ 163,6 tỷ USD (tính cả
vốn tăng thêm của dự án còn hiệu lực), tức trung bình có 14,87 tỷ USD vốn cam kết
đầu tư hàng năm. Mặc dù lượng vốn chảy vào có xu hướng tăng lên, nhưng dòng vốn
FDI thay đổi theo ba giai đoạn sau đây (Hình 1):
– Giai đoạn bùng nổ thứ nhất từ 1992 đến 1996, đạt đỉnh vào năm 1996;
– Giai đoạn suy giảm từ 1997-1999, đạt đáy trong năm 1999, dòng vốn FDI hồi
phục nhẹ từ năm 2000-2004 và tăng nhanh hơn từ 2005.
– Chu kỳ bùng nổ gần đây nhất bắt đầu từ năm 2006 và tiếp tục trong hai năm
2007 -2008.
Nhìn chung, sau mỗi lần điều chỉnh chính sách, lượng FDI đăng ký đều tăng với
mức tăng khác nhau, ngoại trừ ba năm 1997-1999. So với năm 1989, lượng FDI đăng
ký sau điều chỉnh lần thứ nhất vào năm 1990 tăng gần 1,4 lần; năm 1992 so với năm
1991 tăng 1,7 lần; năm 1996 so với năm 1995 tăng 1,46 lần. Mặc dù chính sách ĐTNN
được điều chỉnh trong năm 1996, nhưng lượng FDI đăng ký từ 1997-1999 vẫn sụt giảm.
Một nguyên nhân là do tác động tiêu cực của khủng hoảng tài chính Châu Á, nhưng có
thể là do chính sách sửa đổi không đủ sức hấp dẫn các nhà đầu tư và những hạn chế
khác của nội tại nền kinh tế.
Từ năm 2000, dòng vốn FDI dần hồi phục, nhưng so với 1999 chỉ tăng 1,1 lần.
Năm 2005, kết quả đã khả quan hơn với mức tăng gấp 1,5 lần so với năm 2004. Sau khi
Luật đầu tư năm 2005 có hiệu lực, lượng FDI đăng ký năm 2006 tăng 1,76 lần (đạt 12
tỷ USD) và năm 2007 tăng 1,78 lần (đạt 21,3 tỷ USD) so với năm 2006. Riêng năm
2008, số vốn đăng ký và bổ sung đạt 64 tỷ USD (3,7 tỷ USD vốn tăng thêm), bằng
64,26% tổng vốn đăng ký của 20 năm trước đó và đẩy lượng vốn cam kết hàng năm từ
4,97 tỷ trung bình từ 1988-2007 lên mức 14,87 tỷ cho 21 năm, 1988-2008.
Thay đổi về lượng vốn FDI đăng ký cho thấy diễn biến thu hút FDI rõ ràng
không chỉ là kết quả của điều chỉnh chính sách đầu tư nước ngoài. Từ Sơ đồ 1 và nếu
5
nhìn nhận một cách tổng thể thì yếu tố tác động mạnh, làm tăng dòng vốn FDI có lẽ là
tiến trình hội nhập kinh tế của Việt Nam, cụ thể vào các năm 1995 khi Việt Nam gia
nhập ASEAN và năm 2006 khi Việt Nam gia nhập WTO. Hai sự kiện liên quan đến hội
nhập kinh tế khác cũng có tác động đáng kể đến tâm lý của các nhà đầu tư, qua đó ảnh
hưởng tích cực tới kết quả thu hút FDI chính là việc Hoa Kỳ dỡ bỏ cấm vận kinh tế đối
với Việt Nam vào cuối năm 1994 và việc ký kết Hiệp định thương mại Việt-Mỹ (BTA)
vào cuối năm 2001.
Hình 1: Hiệu quả điều chỉnh chính sách thông qua vốn đăng ký, giải ngân FDI và
số dự án giai đoạn 1988-2008
0.0
10000.0
20000.0
30000.0
40000.0
50000.0
60000.0
70000.0
19
88
19
89
19
90
19
91
19
92
19
93
19
94
19
95
19
96
19
97
19
98
19
99
20
00
20
01
20
02
20
03
20
04
20
05
20
06
20
07
20
08
Tr
iệ
u
US
D
0
200
400
600
800
1000
1200
1400
1600
1800
S

dự
á
n
Vốn đăng ký Vốn thực hiện Số dự án
Thành viên của
ASEAN
Hiệp định
BTA
Thành viên
của WTO
Nguồn: Tổng cục thống kê.
Một điểm đáng lưu ý là hầu như các mốc điều chỉnh chính sách ĐTNN của Việt
Nam đều được thực hiện ngay trước hoặc ngay sau những sự kiện cam kết về hội nhập
kinh tế quốc tế. Rõ nhất là sửa đổi, bổ sung Luật ĐTNN trong năm 1996, sau sự kiện
gia nhập ASEAN, tiếp đến vào năm 2000 trước khi ký Hiệp định BTA và ban hành
Luật đầu tư chung trong năm 2005 trước khi gia nhập WTO. Nội dung của Luật đầu tư
năm 2005 đã tương đối hài hòa với các nguyên tắc, thông lệ của WTO, nên tạo hiệu ứng
“kép” (điều chỉnh Luật cộng với gia nhập WTO) đối với thu hút FDI từ năm 2006.
2.1.2. Thay đổi về lượng FDI thực hiện
Trong ba năm (1988-1990) triển khai các dự án đầu tiên, giải ngân FDI không
đáng kể. Từ năm 1991, vốn giải ngân tăng dần và tổng số vốn thực hiện đạt gần 56,95
tỷ USD từ 1991-2008. Tỷ lệ vốn thực hiện hàng năm đạt trung bình2 53,28%.
Về số tuyệt đối, lượng FDI thực hiện biến đổi theo chu kỳ (Hình 1):
2 Nếu tính cả giai đoạn 20 năm, tỷ lệ vốn thực hiện trung bình 45,63% hàng năm.
6
– Giai đoạn giải ngân tăng dần từ 1991-1997, đạt đỉnh vào năm 1997 với mức vốn
thực hiện khoảng 3,115 tỷ USD, tức trễ 1 năm so với mức đỉnh thu hút FDI vào
năm 1996.
– Giai đoạn giải ngân sụt giảm và ở mức thấp khá dài, tới 7 năm, từ 1998 -2004.
Trong đó mức đáy được ghi nhận trong năm 1999 với lượng vốn giải ngân
khoảng 2,33 tỷ USD.
– Giai đoạn lượng vốn giải ngân cao hơn bắt đầu từ 2005, đạt 3,3 tỷ USD. Vốn
giải ngân tiếp tục tăng trong năm 2006, đạt 4,1 tỷ USD và năm 2007 đạt 8,03 tỷ
USD. Cùng với vốn đăng ký tăng đột biến, lượng vốn giải ngân trong năm 2008
ước đạt 11,5 tỷ USD, cao nhất trong cả giai đoạn 21 năm.
Tỷ lệ vốn thực hiện thay đổi rõ rệt theo ba giai đoạn. Giai đoạn bùng nổ thu hút
FDI từ 1991-1996, tỷ lệ giải ngân chỉ đạt 32,88% hàng năm. Giai đoạn suy giảm và hồi
phục nhẹ FDI từ 1997-2004, tỷ lệ vốn thực hiện rất cao, trung bình tới 73,54%. Giai
đoạn bùng nổ FDI từ 2005-2007, tỷ lệ vốn thực hiện trung bình đạt 40,05% (Hình 2).
Năm 2008, tỷ lệ giải ngân cao hơn năm 2007 1,43 lần, nhưng chỉ đạt gần 18% là do vốn
đăng ký tăng đột biến.
Lượng vốn giải ngân và tỷ lệ thực hiện cao trong giai đoạn lượng vốn chảy vào
suy giảm hoặc hồi phục chậm một phần là nhờ vào kết quả của điều chỉnh chính sách,
nhưng chủ yếu vẫn do lượng FDI mới vào giảm mạnh. Tỷ lệ giải ngân thấp trong hai
giai đoạn bùng nổ FDI đã bộc lộ rõ khả năng hấp thụ nguồn vốn này còn rất hạn chế.
Khả năng hấp thụ FDI bao gồm nhiều yếu tố khác như trình độ lao động, cơ sở hạ tầng
(giao thông, điện, nước, thông tin liên lạc…), năng lực của bộ máy hành chính trong
việc thực thi pháp luật, giải quyết thủ tục hành chính, thủ tục liên quan đến hoạt động
đầu tư như đất đai, thuế, thủ tục hải quan… Do vậy, muốn đẩy nhanh quá trình thực hiện
dự án đầu tư mà chỉ dựa vào sửa đổi, bổ sung chính sách là chưa đủ. Điều này đòi hỏi
có cách tiếp cận tổng quát, đồng bộ hơn khi tiến hành sửa đổi, bổ sung chính sách nhằm
tăng khả năng hấp thụ vốn trong giai đoạn tới đây.
2.1.3. Qui mô vốn của dự án đăng ký và thực hiện
Qui mô vốn dự án đăng ký đã trải qua ba lần thay đổi. Giai đoạn 11 năm đầu, từ
1988-1998, vốn trung bình một dự án đăng ký xấp xỉ 13,1 USD, đạt đỉnh vào năm 1996
với mức trung bình 27,3 triệu USD. Các năm trước và sau khi điều chỉnh chính sách
đầu tư lần thứ ba (năm 1996) có qui mô vốn cao nhất. Các năm tiếp theo, từ 1999-2005,
vốn trung bình một dự án đăng ký chỉ có 5,88 triệu USD, tức là có qui mô siêu nhỏ. Từ
năm 2006, qui mô vốn dự án tăng dần và đến năm 2008, số vốn đăng ký/1 dự án tới
51,49 USD, cao gấp 1,88 lần so với năm 1996.
Qui mô vốn thực hiện/dự án cũng có diễn biến tương tự, mức trung bình trong
giai đoạn đầu là 5,6 triệu USD, trong giai đoạn hai là 4,46 triệu USD và trong hai năm
2006-2008 đạt 6,39 triệu USD.
Thay đổi qui mô dự án là một chỉ số nói lên phản ứng của các nhà đầu tư nước
ngoài trước thay đổi về chính sách, môi trường đầu tư và kinh doanh của nước nhận đầu
7
tư, nhưng cũng là phản ứng của họ trước thay đổi về điều kiện quốc tế cũng như của
bản thân công ty mẹ ở nước ngoài. Qui mô dự án (đăng ký và thực hiện) cao trong giai
đoạn đầu có lẽ chủ yếu là kết quả của chính sách công nghiệp của Việt Nam hướng vào
sản xuất thay thế nhập khẩu. Qui mô vốn dự án giảm đi từ năm 1999 một phần là điều
chỉnh của nhà đầu tư sau cuộc khủng hoảng tài chính Châu Á, một phần là do thay đổi
về chính sách công nghiệp của Việt Nam chuyển sang khuyến khích sản xuất xuất khẩu.
Hình 2: Qui mô vốn dự án đăng ký, dự án thực hiện và tỷ lệ vốn thực hiện
0.00
10.00
20.00
30.00
40.00
50.00
60.00
19
88
19
89
19
90
19
91
19
92
19
93
19
94
19
95
19
96
19
97
19
98
19
99
20
00
20
01
20
02
20
03
20
04
20
05
20
06
20
07
20
08
Tr
iệ
u
U
S
D
0.0
10.0
20.0
30.0
40.0
50.0
60.0
70.0
80.0
90.0
100.0
P
hầ
n
tr
ăm
(%
)
Vốn đăng ký/1 dự án
Vốn thực hiện/1 dự án
Tỷ lệ vốn thực hiện/vốn đăng ký
Nguồn: Tổng cục thống kê.
Luật đầu tư năm 2005 có hiệu lực và Việt Nam gia nhập WTO từ cuối năm 2006
là hai lý do chính làm tăng qui mô vốn dự án trong ba năm 2006-2008. Nói cách khác,
thay đổi qui mô vốn dự án là kết quả của nhiều yếu tố, trong đó có tác động của điều
chỉnh chính sách đầu tư nước ngoài.
2.2. Thay đổi về hình thức đầu tư
Một trong những tác động lớn nhất của điều chỉnh chính sách đầu tư nước ngoài
của Việt Nam chính là thay đổi về hình thức đầu tư. Luật đầu tư nước ngoài năm 1987
chỉ cho phép ba hình thức đầu tư là liên doanh, thành lập xí nghiệp 100% vốn nước
ngoài và hợp đồng hợp tác kinh doanh. Sau 5 lần sửa đổi, các qui định về hình thức đầu
tư đã dần được mở rộng, trở nên linh hoạt hơn rất nhiều và các nhà đầu tư có thể
chuyển đổi hình thức đầu tư. Luật đầu tư năm 2005 đã mở rộng nhiều hình thức đầu tư,
đặc biệt là cho phép nhà đầu tư góp vốn, mua cổ phần, sáp nhập, mua lại doanh nghiệp
và tham gia quản lý theo qui định của Luật Doanh nghiệp. Những điều chỉnh chính sách
đó đã có tác động mạnh đến hình thức đầu tư của dự án có vốn đầu tư nước ngoài.
Cụ thể là trước năm 1996, hầu hết các dự án được tiến hành dưới hình thức xí
nghiệp liên doanh, trong đó đối tác tham gia phía Việt Nam là các DNNN. Đó là do
chính sách đầu tư nước ngoài đến năm 1995 chủ yếu khuyến khích hình thức liên doanh,
không khuyến khích hình thức đầu tư 100% vốn nước ngoài. Cho đến năm 1989, toàn
bộ liên doanh đều có đối tác là DNNN do Luật đầu tư nước ngoài chỉ cho phép bên Việt
8
Nam tham gia hợp tác đầu tư là tổ chức kinh tế có tư cách pháp nhân. Trong lúc đó,
khung khổ pháp lý cho việc thành lập các pháp nhân là tổ chức kinh tế tư nhân chưa ra
đời. Luật Đầu tư sửa đổi năm 1990 là phản ứng trước việc ban hành Luật Công ty và
Doanh nghiệp tư nhân trong năm 1990, trong đó cho phép tổ chức kinh tế tư nhân có tư
cách pháp nhân độc lập tham gia thành lập liên doanh với phía nước ngoài. Mặc dù vậy,
do khu vực doanh nghiệp tư nhân còn nhiều hạn chế khi tiến hành đóng góp vào liên
doanh (ví dụ quyền sử dụng đất), nên số liên doanh với doanh nghiệp ngoài quốc doanh
là rất ít, chủ yếu vẫn là liên doanh với DNNN.
Điều chỉnh chính sách năm 1996 đã xóa dần những hạn chế đối với thành lập xí
nghiệp 100% vốn nước ngoài, nhưng vẫn còn phân biệt đối xử về chính sách (ví dụ qui
định chuyển lỗ sang năm sau) theo hướng ưu tiên cho các liên doanh, qua đó hạn chế
hình thức đầu tư khác. Vì vậy, số liên doanh vẫn chiếm tỷ trọng cao, gần 60% tổng số
dự án và gần 70% vốn đăng ký tại thời điểm cuối năm 1998 (Nguyễn Thị Tuệ Anh và
cộng sự, 2005).
Điều chỉnh chính sách trong năm 2000 theo hướng tạo khuyến khích và bình
đẳng về chính sách giữa các loại hình đầu tư đã tác động mạnh, làm thay đổi hình thức
đầu tư của dự án có vốn nước ngoài, theo đó hình thức 100% vốn nước ngoài tăng lên
rõ rệt. Quá trình này diễn ra từ năm 2000, được điều chỉnh mở rộng hơn bằng Luật Đầu
tư năm 2005. Đến năm 2008, hình thức đầu tư 100% vốn nước ngoài vẫn tiếp tục xu
hướng tăng và trở thành hình thức đầu tư chính (Bảng 1).
Bảng 1: So sánh cơ cấu đầu tư trực tiếp nước ngoài theo hình thức đầu tư giai đoạn
1988-2005 và 1988-2008
(Tính tới 31/12/2005 và 19/12/2008 đối với các dự án còn hiệu lực)
Số dự án Vốn đầu tư Vốn thực hiện
Hình thức đầu tư 1988-
2005
1988-
2008
1988-
2005
1988-
2008
1988-
2005
1988-
2007
100% vốn nước ngoài
74,69%
77,26%
(+2,57%) 51,04%
58,49%
(+7,45% 35,32%
38,74%
(+2,42%)
Liên doanh
22,01%
18,59%
(- 3,42%) 37,60%
34,44%
(-3,16%) 39,83%
38,12%
(-1,71%)
Hợp đồng hợp tác kinh
doanh
3,05% 2,32% 8,17% 3,8% 21,63%
19,36%
Hợp đồng BOT, BT,
BTO
0,10% 0,09% 2,69% 1,17% 2,60%
2,49%
Công ty cổ phần 0,13% 1,73% 0,39% 2,76% 0,61% 1,24%
Công ty mẹ – con 0,02% 0,01% 0,11% 0,07% 0,02% 0,05%
Tổng 100,00% 100,00% 100,00% 100,00% 100,00% 100,00%
9
Nguồn: Cục Đầu tư nước ngoài. Số liệu thực hiện chỉ có đến tháng 12/2007.
Việc lấn át của hình thức 100% vốn đầu tư nước ngoài chủ yếu là kết quả của
điều chỉnh chính sách đầu tư. Qua đó chứng tỏ nhà đầu tư nước ngoài đã tin tưởng hơn
vào môi trường luật pháp của Việt Nam, có xu hướng hoạt động độc lập hơn, không cần
phải dựa vào đối tác trong nước để khai thác những yếu tố thuận lợi như trong giai đoạn
đầu mới thu hút đầu tư nước ngoài. Điều đó thể hiện giai đoạn phát triển ở mức cao hơn
của đầu tư nước ngoài vào Việt Nam.
Tuy vậy, hình thức 100% vốn nước ngoài nếu không có những chính sách đi
kèm và thực thi hiệu quả sẽ có thể gây ra những tác động không mong đợi. Đó là vấn đề
chuyển giao công nghệ, kỹ năng học hỏi, liên kết ngang và liên kết dọc giữa các doanh
nghiệp nước ngoài và doanh nghiệp trong nước. Sự lớn mạnh của khu vực có vốn đầu
tư nước ngoài, nhất là các tập đoàn lớn là cơ hộ

[block id=”bo-sung”]

Từ khóa: Đánh giá hiệu quả điều chỉnh chính sách đầu tư trực tiếp nước ngoài ở Việt Nam

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *