[block id=”bo-sung-1″]

TÓM TẮT
Nghiên cứu được triển khai với sự hợp tác chuyên môn giữa Trung tâm Nghiên cứu và Đào tạo
Phát triển Cộng đồng (RTCCD) và Cục Bảo trợ Xã hội thuộc Bộ Lao động, Thương binh và Xã
hội (BLĐTBXH) với sự hỗ trợ tài chính từ Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) và Quỹ Nhi đồng Liên
Hiệp quốc (UNICEF). Mục tiêu chính của nghiên cứu nhằm trả lời câu hỏi thực trạng của hệ thống
dịch vụ chăm sóc người bệnh tâm thần do BLĐTBXH quản lý đang đáp ứng đến đâu so với nhu
cầu thực tế đặt ra để từ đó đưa ra các kiến nghị mang tầm định hướng hành động cho kế hoạch
toàn quốc giai đoạn 2011-2020. Thông tin được thu thập theo ba phần:
1) Khung chính sách hiện có ở tầm vĩ mô: chủ yếu khảo sát từ BLĐTBXH và Bộ Y tế (BYT)
và thể hiện cụ thể ở tuyến địa phương tại 8 tỉnh/thành phố được chọn vào nghiên cứu;
2) Thực trạng hệ thống trung tâm bảo trợ xã hội (BTXH) khảo sát tại 8 tỉnh/thành phố; và
3) Thực trạng vận hành hệ thống dịch vụ BTXH dành cho người bệnh tâm thần ở tuyến cơ sở
tại 8 tỉnh/thành phố điều tra.
Tiến trình phân tích thông tin thu thập được thực hiện với sự hợp tác chặt chẽ giữa nhóm triển
khai nghiên cứu với bộ phận hoạch định chính sách BTXH và phục hồi chức năng (PHCN) cho
người bệnh tâm thần của BLĐTBXH. Sự hợp tác trong triển khai nghiên cứu và phân tích kết quả
nghiên cứu giữa nhóm hoạch định chính sách của BLĐTBXHvà các nhà khoa học trong nước dẫn
đến việc nhanh chóng sử dụng các bằng chứng thực tế vào tiến trình ra chính sách. Do vậy, nhóm
nghiên cứu đã luôn phải cập nhật thông tin trong quá trình viết báo cáo để kịp điều chỉnh theo
những diễn biến mới nhất của thay đổi chính sách chăm sóc sức khỏe người bệnh tâm thần mà
BLĐTBXH đưa ra trong năm 2011.

danh_gia_thuc_trang_he_thong_cham_soc_suc_khoe_tam_than

pdf57 trang | Chia sẻ: thanhlinh222 | Ngày: 09/03/2018 | Lượt xem: 887 | Lượt tải: 6download

Bạn đang xem trước 20 trang tài liệu Đánh giá thực trạng hệ thống chăm sóc sức khỏe tâm thần, để xem tài liệu hoàn chỉnh bạn click vào nút DOWNLOAD ở trên

0
ኲኈ

ዉ–Šዎ‰Š£•×…ዜ…Šው‡Ÿ–Šኹ
Š—ዒ…“—኷Žý…ዚƒ
ዒƒ‘0ዒ‰Šዛዓ‰‹Š˜ ዒ‹
ዒ‹ǡŠž‰ͳʹǦʹͲͳͳ
Đánh giá Thực trạng Hệ thống Chăm sóc Sức khỏe Tâm thần thuộc quản lý của Bộ Lao động, Thương binh
và Xã hội
© Tổ chức Y tế Thế giới tại Việt Nam, 2011
Hướng dẫn trích dẫn: RTCCD-MOLISA, Đánh giá Thực trạng Hệ thống Chăm sóc Sức khỏe Tâm thần
thuộc quản lý của Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội, WHO tại Việt Nam, 2011
Nghiên cứu được thực hiện với sự phối hợp giữa Trung tâm RTCCD và Cục Bảo trợ Xã hội (Bộ Lao động,
Thương binh và Xã hội). Nội dung trong bản báo cáo này thể hiện quan điểm riêng của nhóm tư vấn độc
lập và căn cứ trên số liệu điều tra tại 8 tỉnh thành phố. Nhóm tư vấn chịu trách nhiệm về mọi sai lệch liên
quan đến số liệu và các diễn giải trong báo cáo. Mọi góp ý, xin liên hệ với BS. TS. Trần Tuấn
trantuanrtccd@gmail.com
Trang | 2
ĐÁNH GIÁ THỰC TRẠNG
Hệ thống Chăm sóc Sức khỏe Tâm thần
Thuộc quản lý của Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội
Trang | 3
CÁC TỪ VIẾT TẮT
AP Quỹ từ thiện Atlantic
BNTT Bệnh nhân tâm thần
BLĐTBXH Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội
BTXH Bảo trợ xã hội
BVĐK Bệnh viện đa khoa
BVTT Bệnh viện tâm thần
BYT Bộ Y tế
CTXH Công tác xã hội
CSSKTT Chăm sóc sức khỏe tâm thần
NGO Tổ chức phi chính phủ
PHCN Phục hồi chức năng
RNTT Rối nhiễu tâm trí
RTCCD Trung tâm Nghiên cứu và Đào Tạo Phát Triển Cộng Đồng
SKTT Sức khỏe tâm thần
SLĐTBXH Sở Lao động, Thương binh và Xã hội
UNICEF Quỹ Nhi đồng Liên Hiệp quốc tại Việt Nam
VUSTA Liên hiệp các Hội Khoa học và Kỹ thuật Việt Nam
WHO Tổ chức Y tế Thế giới
Trang | 4
MỤC LỤC
CÁC TỪ VIẾT TẮT …………………………………………………………………………………… 3
TÓM TẮT …………………………………………………………………………………………………. 6
PHẦN 1: TỔNG QUAN VỀ NGHIÊN CỨU …………………………………………………10
PHẦN 2: KẾT QUẢ NGHIÊN CỨU …………………………………………………………..15
CHƯƠNG 1: Các chính sách về CSSKTT ở Việt Nam và Vai trò của BLĐTBXH
………………………………………………………………………………………………………………..16
CHƯƠNG 2: Thực trạng ngân sách nhà nước cho hệ thống CSSKTT ………………26
CHƯƠNG 3: Hệ thống tổ chức các trung tâm chăm sóc BNTT thuộc quản lý của
BLĐTBXH ……………………………………………………………………………………………….31
CHƯƠNG 4: Thực trạng đội ngũ cán bộ BTXH tại tuyến cơ sở ……………………….36
CHƯƠNG 5: Nhu cầu CSKTT tại cộng đồng ………………………………………………..39
CHƯƠNG 6: Đề xuất và Áp dụng chính sách ………………………………………………..45
TÀI LIỆU THAM KHẢO …………………………………………………………………………..51
Phụ lục 1: Tổng quan đối tượng cung cấp tin tại 8 tỉnh ……………………………………52
Phụ lục 2: Tóm tắt Đánh giá dự án CSSKTT tại cộng đồng do BYT quản lý ……..53
Trang | 5
Danh mục các HỘP, ĐỒ THỊ và BẢNG
Hộp 1: Các thành phần của cuộc đánh giá hệ thống CSSKTT làm cơ sở cho củng cố hệ thống CSSKTT
trong phạm vi quản lý của BLĐTBXH …………………………………………………………………………………………….11
Hộp 2: Định hướng củng cố và phát triển hệ thống bảo trợ và chăm sóc xã hội dành cho BNTT do
BLĐTBXH quản l ý ……………………………………………………………………………………………………………………….12
Hộp 3: Các cấp độ thu thông tin ……………………………………………………………………………………………………..12
Hộp 4: Các nhóm đối tượng cung cấp thông tin ………………………………………………………………………………..13
Hộp 5: Định nghĩa thực hành chính sách (WHO, 2001) ……………………………………………………………………..17
Hộp 6: Kiến nghị và đề xuất của BYT ……………………………………………………………………………………………..17
Hộp 7: Một số chính sách, pháp luật hiện hành của Việt Nam có liên quan đến BNTT ………………………….18
Hộp 8: Thực tế phân bổ chi tiêu của BVTT tỉnh Đăk Lăk …………………………………………………………………..28
Hộp 9: Danh sách 16 tỉnh có trung tâm BTXH dành cho người bệnh tâm thần …………………………………….32
Hộp 10: Chức năng nhiệm vụ của ba cơ sở CSSKTT tỉnh ………………………………………………………………….33
Hộp 11: Thống kê tình hình chăm sóc BNTT tại tỉnh Sơn La ……………………………………………………………..33
Hộp 12: Điều kiện để một cán bộ BTXH có thể hoạt động tốt …………………………………………………………….38
Hộp 13: 10 khuyến cáo của WHO cho công tác CSSKTT ………………………………………………………………….44
Đồ thị 1: Các công việc cán bộ BTXH thực hiện liên quan đến chăm sóc BNTT (N=54) ……………………….37
Đồ thị 2: Khó khăn của các cán bộ BTXH ……………………………………………………………………………………….38
Đồ thị 3: Những hỗ trợ từ cộng đồng các gia đình hiện nay nhận được (n=242) ……………………………………43
Đồ thị 4: Những hỗ trợ từ cộng đồng các gia đình mong muốn sẽ nhận được để chăm sóc người bệnh tốt
hơn (n=242) …………………………………………………………………………………………………………………………………43
Đồ thị 5: Nguồn thông tin về chăm sóc BNTT gia đình mong muốn nhận được (n=212) ……………………….44
Bảng 1: Sự khác biệt giữa “kinh phí được duyệt theo kế hoạch” và kinh phí thực cấp trong dự án CSSKTT
cộng đồng của BYT ………………………………………………………………………………………………………………………27
Bảng 2: Định mức chi tiêu cho cơ sở chăm sóc BNTT tuyến tỉnh (có so sánh với loại hình chăm sóc bệnh
nhân khác) ……………………………………………………………………………………………………………………………………28
Bảng 3: Thực trạng ngân sách nhà nước dành cho CSSKTT (ước tính trên cơ sở thảo luận nhóm) ………….29
Bảng 4: Cơ cấu chi theo ngân sách cấp cho CSSKTT ………………………………………………………………………..30
Bảng 5 : Tỷ lệ mắc bệnh tâm thần tại một số nước trên thế giới [3] ……………………………………………………..40
Bảng 6: Tỷ lệ giường bệnh tâm thần: so sánh Việt Nam và một số nước trên thế giới [3] ……………………….41
Bảng 7: Khả năng tham gia công việc nhà và chăm sóc bản thân của đối tượng (n=241) ……………………….42
Danh mục các Hộp
Danh mục các Đồ Thị
Danh mục các Bảng
Trang | 6
TÓM TẮT
Nghiên cứu được triển khai với sự hợp tác chuyên môn giữa Trung tâm Nghiên cứu và Đào tạo
Phát triển Cộng đồng (RTCCD) và Cục Bảo trợ Xã hội thuộc Bộ Lao động, Thương binh và Xã
hội (BLĐTBXH) với sự hỗ trợ tài chính từ Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) và Quỹ Nhi đồng Liên
Hiệp quốc (UNICEF). Mục tiêu chính của nghiên cứu nhằm trả lời câu hỏi thực trạng của hệ thống
dịch vụ chăm sóc người bệnh tâm thần do BLĐTBXH quản lý đang đáp ứng đến đâu so với nhu
cầu thực tế đặt ra để từ đó đưa ra các kiến nghị mang tầm định hướng hành động cho kế hoạch
toàn quốc giai đoạn 2011-2020. Thông tin được thu thập theo ba phần:
1) Khung chính sách hiện có ở tầm vĩ mô: chủ yếu khảo sát từ BLĐTBXH và Bộ Y tế (BYT)
và thể hiện cụ thể ở tuyến địa phương tại 8 tỉnh/thành phố được chọn vào nghiên cứu;
2) Thực trạng hệ thống trung tâm bảo trợ xã hội (BTXH) khảo sát tại 8 tỉnh/thành phố; và
3) Thực trạng vận hành hệ thống dịch vụ BTXH dành cho người bệnh tâm thần ở tuyến cơ sở
tại 8 tỉnh/thành phố điều tra.
Tiến trình phân tích thông tin thu thập được thực hiện với sự hợp tác chặt chẽ giữa nhóm triển
khai nghiên cứu với bộ phận hoạch định chính sách BTXH và phục hồi chức năng (PHCN) cho
người bệnh tâm thần của BLĐTBXH. Sự hợp tác trong triển khai nghiên cứu và phân tích kết quả
nghiên cứu giữa nhóm hoạch định chính sách của BLĐTBXHvà các nhà khoa học trong nước dẫn
đến việc nhanh chóng sử dụng các bằng chứng thực tế vào tiến trình ra chính sách. Do vậy, nhóm
nghiên cứu đã luôn phải cập nhật thông tin trong quá trình viết báo cáo để kịp điều chỉnh theo
những diễn biến mới nhất của thay đổi chính sách chăm sóc sức khỏe người bệnh tâm thần mà
BLĐTBXH đưa ra trong năm 2011.
Nghiên cứu đã đưa ra 5 kết luận và 5 khuyến cáo hành động 2012-2013, trong đó có một khuyến
cáo riêng cho WHO và UNICEF.
Kết luận
1. Hệ thống chăm sóc sức khỏe tâm thần (CSSKTT) do BLĐTBXH quản lý gồm 17 trung tâm
BTXH (thuộc 16 tỉnh) kèm theo việc thực hiện chính sách BTXH của Việt Nam cho các đối
tượng yếu thế (trong đó có bệnh nhân tâm thần (BNTT) có ở 100% số xã trong cả nước. Hệ
thống này vận hành song song với hệ thống do BYT quản l ý, gồm 1 Viện SKTT, 2 bệnh viện
chuyên khoa tâm thần tuyến trung ương, 32 bệnh viện tâm thần (BVTT) tỉnh, 33 khoa tâm
thần thuộc bệnh viện đa khoa (BVĐK) tỉnh và 33 khoa tâm thần trong trung tâm phòng chống
bệnh xã hội cùng với dự án CSSKTT cộng đồng triển khai ở 70% các xã, với hoạt động chính
là trạm y tế xã (TYT) phát thuốc cho những đối tượng BNTT phân liệt và động kinh đã có hồ
sơ điều trị tại bệnh viện chuyên khoa tỉnh hoặc trung ương.
2. Việt Nam đang thiếu một chính sách quốc gia về CSSKTT theo đúng nghĩa. Đây là nguyên
nhân chính dẫn đến tình trạng chưa có sự kết nối chặt chẽ giữa hệ thống do BLĐTBXH quản
lý với hệ thống do BYT quản lý, ở cả tầm phát triển các hướng dẫn quy chuẩn quốc gia lẫn
tầm thực thi cụ thể ở tuyến địa phương trong thời gian qua. Sự ra đời của đề án 32 và đề án
1215 đã tạo ra một bối cảnh mới thúc đẩy sự hợp tác giữa các bên, đặc biệt là giữa BLĐTBXH
và BYT.
3. Hệ thống chăm sóc BNTT do BLĐTBXH quản lý có các đặc điểm nổi bật sau:
a. Các trung tâm BTXH và PHCN cho người bệnh tâm thần ở tỉnh mới chỉ nhằm mục tiêu là
cơ sở tập trung BNTT (chủ yếu thuộc nhóm lang thang, bị người nhà bỏ rơi, không nơi
nương tựa, đối tượng thuộc gia đình có công với cách mạng) và cũng mới chỉ triển khai
được ở 16 tỉnh thành trong cả nước (xấp xỉ 20%). Khả năng thực hiện của các trung tâm
Trang | 7
này cũng mới chỉ đáp ứng được không quá một phần ba nhu cầu của mỗi tỉnh. Ở tại 8 tỉnh
điều tra, thực trạng hợp tác giữa các cơ quan BTXH và y tế trong chăm sóc và PHCN cho
người bệnh tâm thần đều có chung đặc điểm là hoàn toàn thiếu quy chuẩn chuyên môn, chỉ
mang tính hành chính và sự vụ chuyển-nhận bệnh nhân, do hậu quả là không có một chiến
lược gắn kết chuyên môn xuyên suốt trong hệ thống chăm sóc sức khỏe của tỉnh. Thực tế
là có tới 18,8% BNTT thuộc diện quản lý của BLĐTBXH/BYT sống ở cộng đồng trong
tình trạng bị nhốt, cùm thường xuyên tại nhà, trong khi gia đình và cộng đồng có nhu cầu
gửi họ đến các trung tâm BTXH dành cho BNTT mà không được chấp nhận.
b. So với định hướng chăm sóc sức khỏe của Đảng Cộng Sản Việt Nam và khuyến cáo của
WHO về chăm sóc và PHCN bệnh nhân tâm thần ở các nước đang phát triển vào thập niên
đầu thế kỷ 21, có thể thấy các nguồn lực cơ bản trong toàn bộ hệ thống đang bị thiếu hụt
đáng kể để đáp ứng yêu cầu CSSKTT ở cả hai loại hình cơ sở tập trung và tại cộng đồng.
Trong đó, 17 cơ sở tập trung thuộc tuyến tỉnh nằm trong tình trạng thiếu hụt nguồn lực
nghiêm trọng. Chất lượng nhân lực đạt yêu cầu về lòng nhiệt tình trong nghề nghiệp,
nhưng chưa được đào tạo cơ bản về phương pháp làm việc, kiến thức và kỹ năng chuyên
môn trong chăm sóc và PHCN bệnh nhân tâm thần. Hạ tầng cơ sở chưa được thiết kế,
trang bị và vận hành theo quy định của một cơ sở chăm sóc và PHCN cho BNTT với quan
điểm lấy bệnh nhân là trung tâm và đảm bảo tôn trọng quyền cơ bản của người bệnh. Tất
cả các cơ sở đánh giá đều thiếu các hướng dẫn kỹ thuật chăm sóc đặc thù, thiếu mối quan
hệ và hợp tác chuyên môn giữa các cấp trong hệ thống cũng như với các hệ thống liên
quan, đặc biệt là với hệ thống do BYT quản lý. Thêm vào đó, nguồn tài chính mới chỉ đáp
ứng yêu cầu giữ bệnh nhân hơn là chăm sóc và PHCN cho bệnh nhân.
c. Trong 5 năm qua, hệ thống do BLĐTBXH quản lý được vận hành với mục tiêu cụ thể là
triển khai các nghị định số 67/2007/NĐ-CP ngày 13/4/2007 và gần đây là nghị định
13/2010/NĐ-CP ban hành ngày 27/02/2010 về chính sách trợ giúp các đối tượng BTXH,
trong đó có BNTT. Cho đến năm 2011, toàn bộ hệ thống đã thực hiện tương đối tốt nghị
định 13 cho BNTT. Tuy nhiên, do định nghĩa “bệnh nhân tâm thần” chỉ bó hẹp ở những
đối tượng điều trị tại các bệnh viện chuyên khoa tâm thần, nên việc bỏ sót các đối tượng
BNTT khác hệ thống y tế cũng trực tiếp ảnh hưởng đến hoạt động của hệ thống do
BLĐTBXH quản lý.
d. Nhìn chung, hệ thống CSSKTT của cả BLĐTBXH và BYT đều mới chỉ tập trung vào
nhóm bệnh loạn thần (psychotic disoders) và bỏ sót các nhóm bệnh tâm thần phổ biến khác
như trầm cảm, lo âu, sang chấn sau stress, rối loạn tâm thần do rượu, nghiện chất, và đặc
biệt là các nhóm bệnh tâm thần ở phụ nữ mang thai, nuôi con nhỏ, trẻ em và trẻ vị thành
niên. Các hoạt động hỗ trợ đặc thù khác cho BNTT chưa được triển khai vì nhiều nguyên
nhân, trong đó nguyên nhân chính là do thiếu hệ thống nâng cao hiểu biết cho đội ngũ thực
thi nhiệm vụ và dân chúng nói chung về kiến thức cơ bản trong dự phòng, điều trị, chăm
sóc và PHCN cho BNTT tại cộng đồng.
4. Hệ thống BTXH đang được nâng cấp thông qua hai đề án quốc gia: “Đề án 32/QĐ-TTg về
phát triển nghề công tác xã hội (CTXH)” ban hành ngày 25/3/2010 và “Đề án 1215/QĐ-TTg
về trợ giúp xã hội và PHCN cho người bệnh tâm thần, người rối nhiễu tâm trí dựa vào cộng
đồng giai đoạn 2011-2020” ban hành ngày 22/7/2011. Điều này phản ánh sự chủ động, tích
cực của BLĐTBXH và quyết tâm chính trị cao của nhà nước Việt Nam trong hai năm qua vì
mục tiêu công bằng và an sinh xã hội nói chung và vì người bệnh tâm thần nói riêng.
5. Tuy nhiên, trong bối cảnh thiếu hụt nguồn lực trầm trọng , thiếu sự hợp tác giữa các bộ ngành
liên quan cũng như hai đề án 32 và 1215 mới ở giai đoạn đầu của tiến trình xác định mô hình,
cho đến nay, tình trạng chung vẫn chưa có thay đổi đáng kể so với thời điểm nhóm nghiên cứu
thu thập thông tin (cuối năm 2010). Với tình trạng thiếu hụt nhân lực, các cơ sở đào tạo hiện
tại của BLĐTBXH, BYT, Bộ Giáo dục và Đào tạo chắc chắn chưa có khả năng đào tạo “cầm
tay chỉ việc” để nhanh chóng lấp lỗ hổng chuyên môn của hệ thống từ cộng đồng tới các trung
Trang | 8
tâm tuyến tỉnh do BLĐTBXH quản lý. Do vậy, các kết luận và khuyến nghị của nghiên cứu
này vừa mang tính thời sự vừa giúp cho việc xem xét, điều chỉnh lựa chọn các ưu tiên hành
động và lập kế hoạch mang tính hệ thống để thực hiện các đề án 32 và 1215, nhất là cho hai
năm tới (2012-2013).
Khuyến cáo hành động
1. Ưu tiên của giai đoạn này là cần thống nhất được tầm nhìn và khung mục tiêu quốc gia về
CSSKTT ở Việt Nam, nhằm tạo cơ sở định hình cho các hoạt động thiết kế tiếp theo của
BLĐTBXH và BYT trong các đề án 32 và 1215, dự án CSSKTT cộng đồng của chương trình
mục tiêu quốc gia và đề án 930/QĐ-TTg ngày 30/6/2009 về củng cố và xây dựng bệnh viện
chuyên khoa tâm thần tại các tỉnh hiện còn thiếu (do BYT quản lý). Cần lập ra một Tổ Công
tác đặc biệt thực thi ngay mục tiêu xây dựng và đưa ra được chính sách quốc gia về CSSKTT
phù hợp với khả năng về nguồn lực của Việt Nam đồng thời đáp ứng tốt khuyến cáo của
WHO, nhằm tạo được cơ sở cho các bộ ngành, địa phương hợp tác chung sức hành động từ
nay tới năm 2020 theo mục tiêu có được một hệ thống CSSKTT lồng ghép đa ngành, lấy dự
phòng là chính và công tác chăm sóc PHCN, hỗ trợ người bệnh tâm thần chủ yếu diễn ra tại
cộng đồng.
2. Khuyến nghị Quốc hội đưa ra nghị quyết nhằm giúp BLĐTBXH và BYT tiến đến sự thống
nhất trong việc tạo lập và vận hành mô hình một hệ thống “chăm sóc sức khỏe tâm thần cộng
đồng” ở tuyến địa phương. Trong đó, các đề án 32 và 1215 của BLĐTBXH, chương trình mục
tiêu quốc gia/dự án CSSKTT cộng đồng và đề án 930 của BYT phải được thiết kế tập trung
vào mục tiêu chung là đổi mới hệ thống CSSKTT và PHCN cho BNTT theo khuyến cáo của
WHO và chủ trương về một nền y tế công bằng, hiệu quả và bền vững của Đảng. Theo tầm
nhìn này, từng đề án phải có mục tiêu cụ thể hướng đến góp phần tạo lập cả phần cứng và
phần mềm vận hành hệ thống tại từng tỉnh, bao gồm cả cơ sở chăm sóc điều trị, phục hồi tập
trung và hệ thống chăm sóc phục hồi tại cộng đồng.
3. Hoạt động trong năm 2012 về CSSKTT cần ưu tiên đi theo trình tự:
» Thống nhất tầm nhìn và khung mục tiêu cho chính sách CSSKTT quốc gia. Hoạt động này
cần được ưu tiên và tổ chức với sự tham gia rộng rãi của các bên liên quan và các nhà khoa
học đa ngành,
» Từ đề án 32, 1215, 930 và dự án CSSKTT cộng đồng, phối hợp thiết kế mô hình hệ thống
CSSKTT tuyến tỉnh theo khuyến cáo của WHO, trong đó có hai nhánh đi song song phối
hợp với nhau: nhánh nền tảng là mảng CSSKTT cộng đồng, với các hoạt động dự phòng,
phát hiện sớm, can thiệp điều trị sớm và PHCN sớm được thực hiện và quản lý bởi đội ngũ
đa ngành; chủ yếu phối hợp giữa nhân viên CTXH của bên LĐTBXH với nhân viên y tế;
mảng hỗ trợ là cơ sở chăm sóc điều trị tập trung đặt ở tỉnh, là sự phối hợp lồng ghép của
BVTT với trung tâm BTXH dành cho BNTT. Như thế, mỗi tỉnh sẽ chỉ có một cơ sở tập
trung bệnh nhân, làm các chức năng chẩn đoán, điều trị, chăm sóc và PHCN các trường
hợp phức tạp và nặng.
» Thiết kế và đưa vào vận hành mô hình chăm sóc sức khoẻ lồng ghép tại tuyến chăm sóc
ban đầu (huyện/xã), thí điểm tại một huyện.
4. Cần thành lập nhóm hỗ trợ kỹ thuật gồm các chuyên gia đa ngành trong nước chuyên về
CSSKTT thực hiện chức năng kết nối hỗ trợ cho cả BLĐTBXH và BYT. Vai trò tổ chức thành
lập và vận hành nhóm này nên giao cho VUSTA đảm nhiệm với mô hình Think-tank. Đây là
cơ sở chính thức được Quốc hội và nhà nước giao trọng trách tư vấn kỹ thuật và phản biện
khoa học cho các chương trình, dự án phát triển.
Trang | 9
5. Hỗ trợ từ tổ chức quốc tế, đặc biệt từ UNICEF và WHO cần được tiếp tục và đẩy mạnh theo 3
hướng sau:
» Hỗ trợ để các bên thống nhất được cách tiếp cận toàn diện, đa ngành (holistic), dựa vào
cộng đồng (community-based) trong CSSKTT, ưu tiên hỗ trợ các mô hình, sáng kiến khoa
học và phù hợp với điều kiện nguồn lực thực tế của Việt Nam.
» Hỗ trợ thành lập và vận hành nhóm hỗ trợ kỹ thuật và các hoạt động vận động chính sách ở
tầm vĩ mô nhằm nhanh chóng tạo ra khung chính sách và pháp lý về CSSKTT ở Việt Nam.
Các hoạt động hội thảo và nghiên cứu thử nghiệm mô hình, xác định bằng chứng định
hướng chính sách cần được đẩy mạnh trong năm 2012-13.
» Hỗ trợ VUSTA tổ chức và vận hành nhóm Think-tank dành cho CSSKTT, đảm bảo vai trò
khoa học và độc lập trong tư vấn phản biện chính sách cho các bên liên quan chủ yếu (Ủy
ban các Vấn đề Xã hội của Quốc hội, Vụ các Vấn đề Xã hội của Ban Tuyên giáo Trung
ương, BLĐTBXH, BYT, Bộ Tài chính).
» Đẩy mạnh hơn nữa vai trò của các tổ chức độc lập của Việt Nam trong CSSKTT, bằng sự
trợ giúp kỹ thuật và tài chính trực tiếp đến các tổ chức này (qua hợp đồng giao việc nhằm
tạo lập và hoàn thiện các mô hình thí điểm định hướng chính sách) hoặc gián tiếp (qua tổ
chức các hội thảo, hội nghị, cơ hội thực hiện vận động chính sách bằng các mô hình nghiên
cứu thực địa, hoặc cơ hội đào tạo nhân lực).
Trang | 10
PHẦN 1
TỔNG QUAN
VỀ NGHIÊN CỨU
Trang | 11
1. GIỚI THIỆU
Hệ thống chăm sóc sức khỏe cho BNTT đ

[block id=”bo-sung”]

Từ khóa: Đánh giá thực trạng hệ thống chăm sóc sức khỏe tâm thần

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *