[block id=”bo-sung-1″]

Việt Nam là nước có bờ biển dài trên 3260km và vùng ven biển tập trung dân cư
đông đúc, nguồn lao động khá lớn với 25 triệu người bằng 31% dân số cả nước, vùng ven
biển cũng là nơi tập trung nhiều thành phố lớn, trung tâm kinh tế của cả nước. Hiện nay với
sự biến đổi của khí hậu của khí hậu toàn cầu, theo kịch bản khả dĩ mực nước biển sẽ dâng
lên từ 50 – 70 cm trong vòng 100 năm tới gây ngập lụt cho các vùng đồng bằng ven biển, có
thể mất tới 35% đất đai vùng đồng bằng sông Hồng. sông Mê Kông bị ngập chìm trong
nước, kéo theo đó là các hoạt động kinh tế xã hội bất ổn định Chính vì vậy cần có những
giải pháp công trình nhằm bảo vệ các vùng đất. Mặt khác cần kết hợp các giải pháp nhằm
bảo vệ các công trình đồng thời cải thiện môi trường, giảm thiểu chi phí. Một trong số đó là
giải pháp trồng cây ngập mặn.
Thực tế cho thấy, hệ sinh thái rừng ngập mặn có giá trị to lớn về đa dạng sinh học,
phát triển kinh tế xã hội và chức năng bảo vệ môi trường và đặc biệt giảm thiểu các tác động
xấu của thiên tai. Khi những cơn bão đổ bộ vào nước ta trong nhiều năm qua, nơi nào có
những dải rừng ngập mặn bảo vệ tốt thì đê biển của chúng ta ổn định, trong khi nhưng nơi
khác bị phá vỡ mặc dù có những đoạn được xây bằng bê tông rất kiên cố. Sức tàn phá của
thiên tai mạnh tới đâu ta không thể dự đoán chính xác được, tuy nhiên rừng ngập mặn là
nhân tố có giá trị to lớn trong việc giảm sóng, và chống xói lở bờ biển.

de_tai_co_so_khoa_hoc_ve_giam_song_qua_rung_ngap_man_va_kien

pdf16 trang | Chia sẻ: duongneo | Ngày: 31/07/2017 | Lượt xem: 2132 | Lượt tải: 0download

Bạn đang xem nội dung tài liệu Đề tài Cơ sở khoa học về giảm sóng qua rừng ngập mặn và kiến nghị áp dụng tính toán sóng thiết kế qua rừng ngập mặn, để tải tài liệu về máy bạn click vào nút DOWNLOAD ở trên

Nghiên cứu khoa học sinh viên Khoa Kỹ Thuật Biển
TRƯỜNG ĐẠI HỌC THUỶ LỢI
KHOA KỸ THUẬT BIỂN
Báo cáo Nghiên cứu Khoa học Sinh viên
CƠ SỞ KHOA HỌC VỀ GIẢM SÓNG QUA RỪNG NGẬP
MẶN VÀ KIẾN NGHỊ ÁP DỤNG TÍNH TOÁN SÓNG
THIẾT KẾ QUA RỪNG NGẬP MẶN
NGƯỜI HDKH : PGS.TS Lê Xuân Roanh
SVTH : Nguyễn Thị Hồng Giang – Lớp: 51B2
Phạm Tiến Lực – Lớp: 51B2
Cao Đức Hải – Lớp: 51B1
Hà Nội, tháng 5 – 2012
NHDKH: PGS.TS Lê Xuân Roanh – 1 –
SVTH: Nguyễn Thị Hồng Giang, Phạm Tiến Lực, Cao Đức Hải
Nghiên cứu khoa học sinh viên Khoa Kỹ Thuật Biển
MỤC LỤC
MỞ ĐẦU ………………………………………………………………………………………………………3
I. ĐẶT VẤN ĐỀ…4
1.1 Tổng quan về đê biển..4
1.2 Vai trò của rừng ngập mặn đến giảm sóng …………………………………………………….6
1.3 Yêu cầu chung tồn tại rưng ngập mặn……………………………………………………………6
1.4 Tính cấp thiết của đề tài ………….8
1.5 Phạm vi nghiên cứu 8
1.6 Tóm tắt về dải rừng ngập mặn của tỉnh Thái Bình..8
II. PHÂN TÍCH ĐỘ GIẢM SÓNG KHI ĐI QUA RỪNG NGẬP MẶN………………..9
2.1 Các số liệu về rừng ngập mặn ………………………………………..9
2.2 Kết quả phân tích theo phần mềm Wadibe – ĐH Thủy Lợi ……………….10
2.3 Nhận xét kết quả …11
III. SO SÁNH ĐÁNH GIÁ QUAN HỆ GIỮA CHIỀU CAO SÓNG VÀ CÁC THÔNG
SỐ CỦA RỪNG NGẬP MẶN..12
3.1 Quan hệ giữa độ giảm chiều cao sóng với bề rộng của rừng ngập mặn……………12
3.2 Kết quả tính toán hệ số suy giảm sóng qua rừng ngập mặn (Theo tài liệu Hướng
dẫn thiết kế đê Biển)………………………………………………………………………………………14
3.3 Đánh giá về phạm vi ứng dụng của một số công thức thực nghiệm thường dùng
gần đây …15
IV. KẾT LUẬN VÀ KIẾN NGHỊ ……………………………………………………………………….15
4.1 Kết luận ……..15
4.2 Kiến nghị ……….15
V. TÀI LIỆU THAM KHẢO ………………………………………………………………………….16
NHDKH: PGS.TS Lê Xuân Roanh – 2 –
SVTH: Nguyễn Thị Hồng Giang, Phạm Tiến Lực, Cao Đức Hải
Nghiên cứu khoa học sinh viên Khoa Kỹ Thuật Biển
MỞ ĐẦU
Việt Nam là nước có bờ biển dài trên 3260km và vùng ven biển tập trung dân cư
đông đúc, nguồn lao động khá lớn với 25 triệu người bằng 31% dân số cả nước, vùng ven
biển cũng là nơi tập trung nhiều thành phố lớn, trung tâm kinh tế của cả nước. Hiện nay với
sự biến đổi của khí hậu của khí hậu toàn cầu, theo kịch bản khả dĩ mực nước biển sẽ dâng
lên từ 50 – 70 cm trong vòng 100 năm tới gây ngập lụt cho các vùng đồng bằng ven biển, có
thể mất tới 35% đất đai vùng đồng bằng sông Hồng. sông Mê Kông bị ngập chìm trong
nước, kéo theo đó là các hoạt động kinh tế xã hội bất ổn định Chính vì vậy cần có những
giải pháp công trình nhằm bảo vệ các vùng đất. Mặt khác cần kết hợp các giải pháp nhằm
bảo vệ các công trình đồng thời cải thiện môi trường, giảm thiểu chi phí. Một trong số đó là
giải pháp trồng cây ngập mặn.
Thực tế cho thấy, hệ sinh thái rừng ngập mặn có giá trị to lớn về đa dạng sinh học,
phát triển kinh tế xã hội và chức năng bảo vệ môi trường và đặc biệt giảm thiểu các tác động
xấu của thiên tai. Khi những cơn bão đổ bộ vào nước ta trong nhiều năm qua, nơi nào có
những dải rừng ngập mặn bảo vệ tốt thì đê biển của chúng ta ổn định, trong khi nhưng nơi
khác bị phá vỡ mặc dù có những đoạn được xây bằng bê tông rất kiên cố. Sức tàn phá của
thiên tai mạnh tới đâu ta không thể dự đoán chính xác được, tuy nhiên rừng ngập mặn là
nhân tố có giá trị to lớn trong việc giảm sóng, và chống xói lở bờ biển.
Ở nước ta hiện nay có khá nhiều các công trình nghiên cứu về rừng ngập mặn nói
chung, song nghiên cứu trên quan điểm vật lý và kỹ thuật về chúng thì còn hạn chế. Công cụ
tính toán nhằm xác định các điều kiện sóng qua rừng ngập mặn còn thiếu và kém tin cậy để
có thể ứng dụng trong công tác thiết kế. Do đó nghiên cứu này đi vào phân tích, so sánh một
số công thức tính giảm sóng qua rừng ngập mặn ở vùng biển tình Thái Bình. Từ đó đánh giá
và đề xuất phạm vi áp dụng của một số công thức kinh nghiệm thường được sử dụng cho
việc tính toán thiết kế hiện nay.
NHDKH: PGS.TS Lê Xuân Roanh – 3 –
SVTH: Nguyễn Thị Hồng Giang, Phạm Tiến Lực, Cao Đức Hải
Nghiên cứu khoa học sinh viên Khoa Kỹ Thuật Biển
1. ĐẶT VẤN ĐỀ
1.1 Tổng quan về đê biển
Vùng ven biển Việt Nam có địa hình thấp trũng, thường xuyên chịu tác động của thủy
triều có biên độ lớn, bão với nước biển dâng cao, sóng to gió lớn gây ảnh hưởng đến sản
xuất, sinh hoạt của dân cư. Từ nhu cầu tất yếu để bảo vệ dân cư và sản xuất của các vùng
ven biển. Các tuyến đê biển được xây dựng và thường xuyên được củng cố hàng năm.
Phần lớn đê biển và đê cửa sông ban đầu nhân dân tự đắp để bảo vệ sản xuất, Nhà nước hỗ
trợ kinh phí để đắp một số tuyến đê biển quan trọng.
Đê biển nước ta không liền tuyến do bị chia cắt bằng nhiều cửa sông lớn nhỏ, các
tuyến đê biển thường nối tiếp với các tuyến đê sông, tổng chiều dài đê cửa sông cũng xấp
xĩ với chiều dài đê trực tiếp giáp biển.
Hiện nay, các tuyến đê biển, đê cửa sông từ Quảng Ninh đến Quảng Nam có tổng
chiều dài khoảng 1670km. Các tuyến đê biển có nhiệm vụ ngăn mặn, giữ ngọt, bảo vệ sinh
mạng, tài sản của dân cư ven biển, bảo vệ cho sản xuất nnoong nghiệp và ngoài ra còn bảo
vệ một số khu nuôi trồng thủy sản hay vùng sản xuất muối. Do tính chất và biên độ thủy
triều, mức độ ảnh hưởng của bão hàng năm và hình thái địa hình đối với vùng có khác
nhau mà sự ra đời cũng như yêu cầu về quy mô của đê biển cũng có sự khác nhau. Hệ
thống các tuyến đê biển vùng đồng bằng bắc bộ từ Quảng Ninh tới Ninh Bình có tổng
chiều dài khoảng 350km trực diện với biển, được hình thành từ rất sớm và cơ bản khép
kín. Ở vùng gần các cửa sông Ninh Cơ, sông Đáy bờ biển bồi dần, nhân dân đắp đê quai
lấn biển nên hình thành 2, 3 tuyến đê biển, có tuyến mới bảo vệ cho hàng ngàn hecta diện
tích như đê biển Bình Minh ( huyện Kim Sơn, tỉnh Ninh Bình). Tuy nhiên một số đoạn đê
đang đứng trước nguy cơ bị pha vỡ bất cứ lúc nào. Nguyên nhân do:
– Đất đắp đê chủ yếu là đất pha cát, có độ chua lớn không trồng được cỏ, hầu hết
mái đê phía đồng chưa có biện pháp bảo vệ, nên thường xuyên bị xói, sạt sau khi
mưa bão, đặc biệt là tuyến đê biển Hải Hậu.
– Nhiều nơi chưa có dải cây chắn sóng trước đê, có nơi đã có nhưng do công tác
quản lý, bảo vệ còn yếu kém nên bị phá hoại, nhiều nơi ở xa cửa sông không thể
trồng được cây chắn sóng.
NHDKH: PGS.TS Lê Xuân Roanh – 4 –
SVTH: Nguyễn Thị Hồng Giang, Phạm Tiến Lực, Cao Đức Hải
Nghiên cứu khoa học sinh viên Khoa Kỹ Thuật Biển
Vùng ven biển Bắc trung bộ: các tỉnh từ Thanh Hóa tới Hà Tĩnh, là một trong những vùng
trọng diểm về phát triển kinh tế. Tuy nhiên, đây là vùng thường xuyên chịu ảnh hưởng của
thiên tai (đặc biệt là bão, áp thấp nhiệt đới), biên độ thủy triều nhỏ hơn vùng biển Bắc bộ,
vùng ven biển đã xuất hiện các cồn cát có thể tận dụng được như đoạn đê ngăn mặn tự
nhiên. Mặc dù đã được quan tâm đầu tư khôi phục, nâng cấp nhưng nhìn chung là thấp,
nhỏ và còn một số vấn đề tồn tại sau:
– Thấp, nhỏ, nhiều đoạn chưa đảm bảo cao trình và chiều rộng mặt đê thiết kế gây
khó khăn trong việc chống bão, lũ cũng như giao thông.
– Bãi biển ở một số đoạn vẫn có xu hướng bị bào mòn, hạ thấp gây sạt lở chân kè,
đe dọa đến an toàn của đê biển như Hậu Lộc ( Thanh Hóa), đoạn kè Hội Thống
(Hà Tĩnh).
– Mái phía biển chưa được bảo vệ, vẫn thường xuyên có nguy cơ sạt lở đê dọa đến
an toàn của đê, đắc biệt là trong mùa mưa bão.
– Mái đê phía đồng chưa có biện pháp bảo vệ nên bị xói, sạt khi mưa.
– Dải cây chắn sóng trước đê biển, cửa sông nhiều hơn ở vùng biển Bắc bộ nhưng
chưa đủ, cần tiếp tục trồng cây chắn sóng, tăng cường công tác quản lý bảo vệ.
Vùng ven biển Trung trung bộ là vùng có diện tích nhỏ hẹp, phần lớn các tuyến đê biển đề
ngắn, bị chia cắt bởi các sông, rạch, địa hình đồi cát ven biển. Đây là vùng có biên độ triều
thấp nhất, và thường xuyên chịu ảnh hưởng của thiên tai. Đê biển, đê cửa sông có nhiệm
vụ ngăn mặt, giữ ngọt, chống lũ tiễu mãn hoặc lũ sớm bảo vệ sản suất ăn chắc 2 vụ lúa
đông xuân và hè thu, đồng thời phải đảm bảo tiêu thoát lũ chính vụ. Đê không cần đắp
cao, nhưng lại cần gia cố 3 mặt để chống hư hỏng khi lũ tràn qua. Một số ít tuyến đê bảo
vệ các khu nuôi trồng thủy sản, còn lại đa số tuyến đê bảo vệ diện tích canh tác. Phần lớn
các tuyến đê được đắp bằng đất thịt nhẹ pha cát, một số tuyến nằm sâu so với của sông và
đầm phá đất than đê là đất sét pha cát như đê Tả Gianh (Quảng Bình), đê Vĩnh Thái
(Quảng Trị) Một số đoạn đê được bảo vệ 3 mặt hoặc 2 mặt bằng tấm bê tông để cho lũ
tràn qua. Ngoài các đoạn đê trực tiếp chịu tác động của sóng, gió được xây dựng kè bảo
vệ, hầu hết mái đê được bảo vệ bằng cỏ, đê vùng cửa sông được bảo vệ bằng cây chắn
sóng với các loại cây vẹt, sú, đước Tuy nhiên, nhiều đoạn đê chưa được tu bổ, nâng
cấp, đê còn thấp, nhỏ, mặt đê chưa gia cố cứng hóa, gây khó khăn trong việc giao thông
cũng như cứu hộ đê về mùa mưa bão. Hầu hết các cống thoát lũ, một số đoạn đê đang bị
xuống cấp nghiêm trọng. Cần có quy hoạch lại, cải tạo, nâng cấp những đoạn đê bị xuống
NHDKH: PGS.TS Lê Xuân Roanh – 5 –
SVTH: Nguyễn Thị Hồng Giang, Phạm Tiến Lực, Cao Đức Hải
Nghiên cứu khoa học sinh viên Khoa Kỹ Thuật Biển
cấp, chống xuống cấp cho một số đoạn và xây dựng mới để đảm bảo an toàn cho đê, phù
hợp với quy hoạch chung về phát triển sản xuất.
1.2 Vai trò của rừng ngập mặn đến giảm sóng
– Rừng ngập mặn còn có tác dụng hạn chế xâm nhập mặn. Nhờ có Rừng ngập mặn
mà quá trình xâm nhập mặn diễn ra chậm và trên phạm vi hẹp, vì khi triều cao, nước đã
lan toả vào trong những khu rừng ngập mặn rộng lớn; hệ thống rễ dày đặc cùng với thân
cây đã làm giảm tốc độ dòng triều, tán cây hạn chế tốc độ gió.
– Rừng ngập mặn có chức năng chống lại sự tàn phá của sóng lớn nhờ hai phương
thức khác nhau. Thứ nhất, khi năng lượng sóng thần ở mức trung bình, những cây ngập
mặn vẫn có thể đứng vững, bảo vệ hệ sinh thái của chính mình và bảo vệ cộng đồng dân
cư sinh sống đằng sau chúng. Có được như vậy là vì các cây ngập mặn mọc đan xen lẫn
nhau, rễ cây phát triển cả trên và dưới mặt đất cộng với thân và tán lá cây cùng kết hợp để
phân tán sức mạnh của sóng thần. Thứ hai, khi năng lượng sóng đủ lớn để có thể cuốn trôi
những cánh Rừng ngập mặn thì chúng vẫn có thể hấp thụ nguồn năng lượng khổng lồ của
sóng bằng cách hy sinh chính mình để bảo vệ cuộc sống con người. Rễ cây ngập mặn có
khả năng phát triển mạnh mẽ cả về mức độ rậm rạp và sự dàn trải. Khi cây ngập mặn bị đổ
xuống thì rễ cây dưới mặt đất tạo ra một hệ thống dày đặc ngăn cản dòng nước.
– Qua thực tế cho thấy những khu vực nào có rừng ngập mặn phát triển, mặc dù các
công trình bảo vệ bờ như đê biển không được xây dựng kiên cố nhưng khi qua các cơn
bão lớn những công trình ở khu vực này hầu như không bị hư hỏng.
– Nhờ có hệ thống rừng ngập mặn mà tác dụng của sóng khi đi qua vào tới chân công
trình biển giảm còn khá nhỏ. Do đó những khu vực có rừng ngập mặn bảo vệ thì cao trình
đỉnh đê và mặt cắt ngang, kết cấu giảm đáng kể, từ đó hạ thấp được giá thành cho thiết kế,
thi công công trình bảo vệ bờ.
1.3 Yêu cầu chung tồn tại rừng ngập mặn
Việt Nam có hai đồng bằng lớn là đồng bằng sông Hồng và đồng bằng sông Cửu
Long, hàng năm nhờ có phù xa từ sông đổ ra đã tạo lên các vùng đất mới, nhũng vùng này
là điều kiện thuận lợi cho rừng ngập mặn phát triển. Năm 1943, Việt Nam có trên 400.000
ha rừng ngập mặn, thì đến 2006 chỉ còn khoảng 279.000 ha và còn khoảng 209.000 ha
NHDKH: PGS.TS Lê Xuân Roanh – 6 –
SVTH: Nguyễn Thị Hồng Giang, Phạm Tiến Lực, Cao Đức Hải
Nghiên cứu khoa học sinh viên Khoa Kỹ Thuật Biển
năm 2007. Do việc chuyển đổi đất canh tác một số nơi đã chặt phá rừng ngập mặn để làm
đất nông nghiệp, đào hầm để nuôi trồng thủy sàn dẫn đến diện tích rừng ngập mặn bị thu
hẹp nhanh chóng. Sự suy giảm diện tích rừng ngập mặn làm tăng ảnh hưởng của sóng đến
các công trình ven biển đặc biệt là khi có bão.
Tác dụng của rừng ngập mặn là không thể phủ nhận. Rừng ngập mặn là tài nguyên
quý giá về nhiều mặt như cung cấp lâm sản cho con người, là nơi cư trú và cung cấp thức
ăn cho các loài thuỷ sản thông qua vật rụng, hạn chế xói mòn. Do đó cần có các biện pháp
phát triển rừng ngập mặn
– Đẩy mạnh việc tuyên truyền phổ cập tới các tổ chức xã hội, cộng đồng dân cư
vùng ven biển có RNM về vai trò và giá trị của hệ sinh thái RNM và quản lý, sử dụng
bền vững RNM vì lợi ích trước mắt và lâu dài.
– Đẩy mạnh các hoạt động nghiên cứu khoa học về hệ sinh thái RNM, tăng
cường mối quan hệ hợp tác quốc tế trong nghiên cứu, phối hợp giữa nghiên cứu và
chuyển giao tiến bộ kỹ thuật cho sản xuất.
– Củng cố và hoàn thiện hệ thống Ban quản lý các vườn quốc gia, khu bảo tồn
thiên nhiên, khu rừng phòng hộ và đảm bảo hoạt động có hiệu quả; Củng cố và hoàn
thiện hoạt động của các lâm ngư trường.
– Đẩy mạnh bảo vệ hệ sinh thái RNM dựa trên các quy hoạch có tính pháp lý
và khoa học; cương quyết ngăn chặn các hoạt động phá RNM để nuôi trồng thuỷ sản
hoặc sử dụng vào các mục đích khác.
– Lập kế hoạch phục hồi và trồng mới RNM theo từng giai đoạn 5 năm, xác
định rõ địa điểm và phương thức phục hồi phù hợp, hiệu quả.
– Giao cho các HTX nông nghiệp nhận khoán trồng và chăm sóc RNM ở các bãi
bồi và trong các đầm nuôi tôm bị thoái hoá. Sau 3 năm rừng trồng được nghiệm thu và
bàn giao cho UBND các xã quản lý theo quy chế rừng cộng đồng; không nên giao rừng
phòng hộ cho cá nhân quản lý.
– Cần chọn một số RNM điển hình đại diện cho từng vùng sinh thái làm khu
bảo tồn để bảo vệ các nguồn gen thực vật và động vật vùng triều.
– Thực hiện nhà nước và nhân dân cùng làm, xây dựng điện, đường, trường, trạm
giúp người dân nhanh chóng ổn định và từng bước cải thiện cuộc sống trên các
vùng ven biển.
NHDKH: PGS.TS Lê Xuân Roanh – 7 –
SVTH: Nguyễn Thị Hồng Giang, Phạm Tiến Lực, Cao Đức Hải
Nghiên cứu khoa học sinh viên Khoa Kỹ Thuật Biển
1.4 Tính cấp thiết của đề tài
Hiện nay có khá nhiều các công thức tính toán về độ giảm sóng qua rừng ngập mặn.
Cùng với đó là các chỉ tiêu đánh giá và hướng dẫn thiết kế đê biển vùng có rừng ngập
mặn. Nhận thấy, các kết quả tính toán cụ thể về độ giảm sóng truyền qua rừng ngập mặn
còn khá hạn chế, Do đó Nghiên cứu này đề cập tới độ giảm sóng và các tính toán cụ thể về
độ giảm sóng qua rừng ngập mặn, từ đó đề xuất mực nước thiết kế và chiều cao sóng tại
chân đê. Kết quả sẽ phục vụ cho việc thiết kế các công trình bảo vệ bờ như đê biển khi có
rừng ngập mặn.
1.5 Phạm vi nghiên cứu
Đoạn dường bờ biển thuộc địa phận huyện Tiền Hải, tỉnh Thái Bình có rừng ngập
mặn. Ngoài ra, nghiên cứu cũng giả thiết một số thông số không có trên thực tế để tính
toán và so sánh
1.6 Tóm tắt về dải rừng ngập mặn của Tỉnh Thái Bình
Theo kết quả kiểm kê rừng toàn quốc, kết quả thống kê diện tích rừng ngập mặn từ
các tỉnh ven biển Việt Nam tập hợp lại (Sâm và cs. 2005), tính đến tháng 12/2001 thì Việt
Nam có tổng diện tích RNM khoảng 155.290ha. Trong đó. Tình Thái Bình có 6.297 ha
rừng ngập mặn chiếm 4.0% (tính đến tháng 12/2001)
Để bảo vệ đê, nhân dân ven biển huyện Thái Thụy, Tiền Hải (Thái Bình) đã trồng
được những dải rừng trang gần như thuần loại ở phía ngoài đê. Đây là một cuộc đấu tranh
khốc liệt với thiên nhiên, tỷ lệ sống rất thấp, nhưng với quyết tâm lớn những
rừng trang với cây cao 4-5 m, đường kính 5-10 cm đã hình thành dọc theo đê biển, có tác
dụng giữ đất bồi, bảo vệ đê mấy chục năm vừa qua. Việc trồng trang cũng đã tạo điều
kiện cho một số loài tái sinh tự nhiên như sú, bần chua; là môi trường sống cho nhiều hải
sản và chim di cư.
Hiện nay ở tiểu khu này (Tiểu khu 2: Từ cửa sông Văn Úc đến cửa Lạch Trường,
nằm trong khu vực bồi tụ của hệ sông Hồng) có khoảng 8.000 ha RNM, chủ yếu là rừng
trồng hỗn hợp trang, bần chua và đâng để bảo vệ đê trong những năm gần đây.
Sau nhiều năm triển khai Dự án 327 và Dự án “Trồng rừng ngăn ngừa thảm hoạ” do
Hội Chữ thập đỏ Đan Mạch tài trợ, rừng ngập mặn phát triển tốt, việc phòng chống lụt
bão, giảm nhẹ thiên tai ở Thái Bình đã có hiệu quả rõ rệt. Tới nay, cả một vùng ven biển
của tỉnh Thái Bình đã có rừng phủ kín, với độ rộng 800 ÷ 1.300 mét. Hầu hết rừng ngập
mặn của tỉnh Thái Bình đều phát triển rất tốt, độ cao cây trung bình từ 3 đến 3,5 mét. Các
NHDKH: PGS.TS Lê Xuân Roanh – 8 –
SVTH: Nguyễn Thị Hồng Giang, Phạm Tiến Lực, Cao Đức Hải
Nghiên cứu khoa học sinh viên Khoa Kỹ Thuật Biển
loài cây: sú vẹt, đước, trangmọc ken dày và có tầng tán cao đã có tác dụng to lớn trong
việc giảm mạnh cường độ của sóng. Nhờ đó, phù sa ven biển và đê biển đã được bảo vệ
khi triều cường và nước biển dâng, nhất là những ngày dông bão. Nhờ có rừng ngập mặn,
tỉnh Thái Bình đã hạn chế được sự xâm nhập mặn và bảo vệ nguồn nước, ngăn ánh sáng
trực xạ chiếu xuống đất nên đất không bị phèn hóa.
Rừng ngập mặn tỉnh Thái Bình đang là “Bức từng xanh” vững chắc bảo vệ đê biển
và góp phần nâng cao cuộc sống của người dân. Đáng mừng hơn, nhận thức về bảo vệ môi
trường của người dân và lãnh đạo của các địa phương đã được nâng lên. Người dân Thái
Bình đã rút ra bài học về việc cần thiết phải bảo vệ rừng, không còn lặp lại bài học quai đê
lấn biển, phá rừng nuôi tôm tự phát đã phải trả giá. Vì vậy, trong những năm qua, rừng ở
các địa phương luôn bị tàn phá, nhưng rừng ngập mặn tỉnh Thái Bình vẫn được bảo vệ an
toàn.
2. PHÂN TÍCH ĐỘ GIẢM SÓNG KHI ĐI QUA RỪNG NGẬP MẶN
2.1 Các số liệu về rừng ngập mặn
– Bảng 1: Thông số đầu vào của Cây Trang
Loại
cây
Bắt đầu
X1 (m)
Kết
thúc X2
(m) Nr (re)
Dr
(cm)
Teta
(o)
Ntr
(than)
Dtr
(cm)
Nc
(canh)
Dc
(cm)
hr
(cm)
hc
(cm)
hm
(cm)
Trang
loại 1 — 22 156 5.1 15 0.32 14.2 2 0 0.5 2 3.5
– Bảng 2: Thông số đầu vào của Cây Bần
Loại
cây
Bắt đầu
X1 (m)
Kết thúc
X2 (m)
Nr
(re)
Dr
(cm)
Teta
(o)
Ntr
(than
)
Dtr
(cm)
Nc
(can
h)
Dc
(cm)
hr
(cm)
hc
(cm)
hm
(cm)
Bần
loại 1 — 22 116 4.7 23
0.13
5
18.2
5 2 0 0.35 3 6.0
NHDKH: PGS.TS Lê Xuân Roanh – 9 –
SVTH: Nguyễn Thị Hồng Giang, Phạm Tiến Lực, Cao Đức Hải
Nghiên cứu khoa học sinh viên Khoa Kỹ Thuật Biển
2.2 Kết quả phân tích theo phần mềm Wadibe – ĐH Thủy Lợi
Chúng tôi sủ dụng phần mềm Wadibe tính toán cho các trường hợp tần suất mực nước và
chiều cao sóng ngoài khơi thiết kế là 10, 20, 50, 100, 125, 150, 200 năm. Kết quả tính toán
xem bảng sau:
– Bảng 3: Độ giảm sóng tính toán qua rừng Trang
Dải rừng rộng 100m rộng 200m rộng 400m
chu kỳ
lặp lại
Mực
nước
(m)
Hs
(m)
Hrms
(m)
Giảm
sóng
(%)
Hs
(m)
Hrms
(m)
Giảm
sóng
(%)
Hs
(m)
Hrms
(m)
Giảm
sóng
(%)
10
năm 2.07 0.88 0.711 19.20 0.94 0.626 33.12 1.16 0.525 54.62
20
năm 2.5 1.03 0.857 16.80 1.088 0.765 29.69 1.31 0.65 50.38
50
năm 3.17 1.27 1.112 12.44 1.335 1.001 25.02 1.564 0.863 44.82
100
năm 3.77
1.48
3 1.325 10.65 1.55 1.204 22.32 1.78 1.054 40.79
125
năm 3.9 1.53 1.368 10.59 1.599 1.251 21.76 1.826 1.098 39.87
150
năm 4.12
1.60
6 1.443 10.15 1.676 1.323 21.06 1.904 1.166 38.76
200
năm 4.45
1.72
1 1.558 9.47 1.793 1.436 19.91 2.022 1.275 36.94
Dải rừng rộng 600m rộng 800m rộng 1000m
chu kỳ
lặp lại
Mực
nước
(m)
Hs
(m)
Hrms
(m)
Giảm
sóng
(%)
Hs
(m)
Hrms
(m)
Giảm
sóng (%)
Hs
(m)
Hrms
(m)
Giảm
sóng (%)
10
năm 2.07 1.38 0.48 65.02 1.60 0.46 71.37 1.81 0.44 75.72
20
năm 2.5 1.531 0.599 60.88 1.75 0.568 67.54
1.96
8 0.547 72.21
50
năm 3.17 1.783 0.795 55.41
2.00
2 0.754 62.34
2.22
7 0.725 67.44
100
năm 3.77 2 0.976 51.20
2.22
4 0.928 58.27 2.47 0.849 65.63
125
năm 3.9 2.053 1.018 50.41
2.28
5 0.969 57.59
2.54
9 0.934 63.36
150
năm 4.12 2.127 1.083 49.08
2.35
7 1.031 56.26
2.61
5 0.995 61.95
200
năm 4.45 2.244 1.187 47.10 2.48 1.132 54.35
2.74
5 1.093 60.18
NHDKH: PGS.TS Lê Xuân Roanh – 10 –
SVTH: Nguyễn Thị Hồng Giang, Phạm Tiến Lực, Cao Đức Hải
Nghiên cứu khoa học sinh viên Khoa Kỹ Thuật Biển
– Bảng 4: Độ giảm só

[block id=”bo-sung”]

Từ khóa: Đề tài Cơ sở khoa học về giảm sóng qua rừng ngập mặn và kiến nghị áp dụng tính toán sóng thiết kế qua rừng ngập mặn

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *