[block id=”bo-sung-1″]

ĐẶT VẤN ĐỀ
Chấn thương hàm mặt nói chung, gãy xương hàm trên và gò má cung
tiếp nói riêng là một tai nạn thường gặp trong thời chiến cũng như trong thời
bình và ngày càng gia tăng, thường gặp nhất là do tai nạn giao thông, lao
động hay tai nạn sinh hoạt.
Nhiều công trình nghiên cứu trong và ngoài nước gần đây cho thấy, gãy
xương hàm trên (XHT) và gò má cung tiếp (GMCT) phổ biến trong gãy
xương hàm mặt. Tanaka [1] nghiên cứu gãy xương hàm mặt trong 11 năm, từ
1997 – 1989 cho thấy, 4 năm đầu (1987 – 1980), mỗi năm trung bình có 35,5
người bị gãy xương hàm mặt, 4 năm giữa (1981 – 1985) trung bình mỗi năm
có 57,2 người bị gãy xương hàm mặt và 3 năm cuối cùng, trung bình mỗi năm
có 66,8 người bị gãy xương hàm mặt. Theo nghiên cứu của Rowe NL &
Williams JL [2] cho kết quả là tỷ lệ gãy xương gò má cung tiếp tăng hơn
300% trong thời gian từ 1960 – 1969. Theo Nguyễn Văn Thụ [3], tỷ lệ gãy
xương hàm trên được ghi nhận tại viện Răng Hàm Mặt (1990) và trung tâm
RHM thành phố Hồ Chí Minh (1993) là trên dưới 60,0% gãy xương hàm mặt,
tỷ lệ này cao hơn so với những tổng kết trước đây.

de_tai_nghien_cuu_chuc_nang_nhai_tren_benh_nhan_sau_dieu_tri

pdf128 trang | Chia sẻ: thanhlinh222 | Ngày: 09/03/2018 | Lượt xem: 1047 | Lượt tải: 6download

Bạn đang xem trước 20 trang tài liệu Đề tài Nghiên cứu chức năng nhai trên bệnh nhân sau điều trị gãy xương hàm trên Le Fort I, Le Fort II và gò má cung tiếp, để xem tài liệu hoàn chỉnh bạn click vào nút DOWNLOAD ở trên

– 1 –
ĐẶT VẤN ĐỀ
Chấn thương hàm mặt nói chung, gãy xương hàm trên và gò má cung
tiếp nói riêng là một tai nạn thường gặp trong thời chiến cũng như trong thời
bình và ngày càng gia tăng, thường gặp nhất là do tai nạn giao thông, lao
động hay tai nạn sinh hoạt.
Nhiều công trình nghiên cứu trong và ngoài nước gần đây cho thấy, gãy
xương hàm trên (XHT) và gò má cung tiếp (GMCT) phổ biến trong gãy
xương hàm mặt. Tanaka [1] nghiên cứu gãy xương hàm mặt trong 11 năm, từ
1997 – 1989 cho thấy, 4 năm đầu (1987 – 1980), mỗi năm trung bình có 35,5
người bị gãy xương hàm mặt, 4 năm giữa (1981 – 1985) trung bình mỗi năm
có 57,2 người bị gãy xương hàm mặt và 3 năm cuối cùng, trung bình mỗi năm
có 66,8 người bị gãy xương hàm mặt. Theo nghiên cứu của Rowe NL &
Williams JL [2] cho kết quả là tỷ lệ gãy xương gò má cung tiếp tăng hơn
300% trong thời gian từ 1960 – 1969. Theo Nguyễn Văn Thụ [3], tỷ lệ gãy
xương hàm trên được ghi nhận tại viện Răng Hàm Mặt (1990) và trung tâm
RHM thành phố Hồ Chí Minh (1993) là trên dưới 60,0% gãy xương hàm mặt,
tỷ lệ này cao hơn so với những tổng kết trước đây. Gãy xương hàm trên
thường kết hợp với xương gò má cung tiếp, tỷ lệ này tại viện RHM năm 1993
và của trung tâm RHM năm 1992 là 54,7% so với các gãy xương hàm nói
chung. Hoàng Ngọc Lan (2006) [4] khi đánh giá kết quả điều trị chấn thương
tầng giữa mặt về phương diện khớp cắn, thấy tỷ lệ gãy xương hàm trên phối
hợp với gãy xương gò má cung tiếp chiếm tỷ lệ cao nhất (42,2%).
Hậu quả của gãy xương hàm trên và gò má cung tiếp không những ảnh
hưởng tới chức năng, thẩm mỹ mà còn tác động xấu tới tâm lý bệnh nhân.
Đặc biệt, do cấu trúc phức tạp, khối xương hàm trên và gò má cung tiếp liên
quan nhiều đến chức năng hệ thống nhai [5], tham gia tích cực vào chức năng
ăn nhai trên hai phương diện khớp cắn và khớp thái dương hàm. Nếu sau điều
– 2 –
trị gãy xương hàm trên, cung răng trên không ăn khớp với cung răng dưới, sẽ
ảnh hưởng đến vận động của xương hàm dưới về tư thế chạm múi tối đa, đưa
hàm sang bên và đưa hàm ra trước. Nếu việc điều trị gãy xương GMCT
không tốt sẽ ảnh hưởng đến việc há miệng và đưa hàm sang bên hạn chế, làm
giảm chức năng nhai, gây nên những di chứng lâu dài cho nạn nhân. Mặt
khác, khối xương tầng giữa mặt dù ít cơ bám (ngoại trừ cơ chân bướm trong)
nhưng việc điều trị nắn chỉnh khối xương này khó hơn nhiều so với xương
hàm dưới, nhất là các trường hợp gãy vụn nhiều mảnh, gây nên những di
chứng sai khớp cắn sau mổ. Đã có những trường hợp phải mở xương để đặt
lại tương quan khớp cắn, gây khó khăn cho việc phục hồi khớp cắn bình
thường.
Trước đây, những nghiên cứu về chấn thương hàm mặt chủ yếu nghiên
cứu về kỹ thuật và phục hồi giải phẫu, mà không nói đến phục hồi về chức
năng nhai như thế nào. Trong những năm gần đây, đã có những nghiên cứu
khảo sát về chức năng nhai, nhưng chỉ nghiên cứu những hoạt động bình
thường của hệ thống nhai mà chưa ứng dụng nó cho việc đánh giá hiệu quả
sau điều trị chấn thương hàm mặt. Có thể việc đánh giá có khó khăn và phức
tạp. Xuất phát từ những lý do trên, chúng tôi đã đi sâu vào đề tài: “Nghiên
cứu chức năng nhai trên bệnh nhân sau điều trị gãy xương hàm trên Le
Fort I, Le Fort II và gò má cung tiếp”, với các mục tiêu sau đây:
1. Mô tả đặc điểm lâm sàng, khớp cắn, hình ảnh X-quang bệnh nhân sau
điều trị phẫu thuật gãy xương hàm trên Le Fort I, Le Fort II và gò má
cung tiếp.
2. Đánh giá chức năng nhai tĩnh và động, về phương diện khớp cắn và
khớp thái dương hàm trên 3 mặt phẳng: đứng dọc, đứng ngang và nằm
ngang.
– 3 –
CHƯƠNG 1
TỔNG QUAN
Hệ thống nhai còn được gọi dưới những tên khác: hệ thống hàm miệng,
bộ máy nhaiTrong mối tương quan rộng về giải phẫu và chức năng, hệ
thống nhai là một hệ thống đa thành phần, đa chức năng. Mối liên hệ giữa các
thành phần của hệ thống nhai vốn rất phức tạp và cần được nhận thức một
cách toàn diện [6], [7].
1.1. GIẢI PHẪU CHỨC NĂNG CỦA HỆ THỐNG NHAI
1.1.1. Đặc điểm thành phần xương của hệ thống nhai
1.1.1.1. Sọ và khối xương mặt
Hình 1.1: Hình sọ thẳng [8]
Có hai thành phần chính về xương tạo nên hệ thống nhai: sọ và xương
hàm dưới. Sọ là phần cố định, gồm sọ não và sọ mặt. Sọ mặt gồm có 13
xương (trừ xương hàm dưới), tạo nên khối xương hàm trên liên quan nhiều
đến chức năng của hệ thống nhai.
– 4 –
Tầng giữa khối xương mặt có cấu trúc đặc thù, chống lại các lực tác
động theo hướng thẳng đứng phát sinh trong quá trình ăn nhai, khối xương
này được tăng cường bởi sáu trụ thẳng (mỗi bên ba trụ) thuộc răng nanh,
xương gò má và chân xương bướm. Các trụ này có tác dụng truyền các lực
theo phương đứng thẳng, tiếp nhận từ cung răng để phân phối tới nền sọ.
Các lực do hoạt động nhai của
các cung răng trên có khuynh hướng
đi theo các trụ nâng đỡ cho đến khi
chúng yếu dần và tan biến. Các răng
cửa, răng hàm nhỏ và chân ngoài
răng hàm lớn dẫn truyền lực nhai
theo thành ngoài của sọ mặt và vòm
sọ. Các chân trong truyền lực nhai
theo thành trong và vòm miệng cứng
[7].
Hình 1.2: Hướng lực tác dụng từ răng
truyền qua khối xương mặt
lên nền sọ [9]
1.1.1.2. Xương hàm dưới
Xương hàm dưới là phần di động của hệ thống nhai, mang và vận động
cung răng dưới. Về cấu trúc, xương hàm dưới có một số điểm đáng chú ý sau
đây: ống răng dưới chạy từ lỗ ống răng dưới, ở mặt trong cành lên đến lỗ cằm,
để dây thần kinh và mạch máu đi qua. Lỗ ống răng dưới nằm ở vùng ít di
động nhất trong quá trình há ngậm miệng thông thường, vì vậy có tác dụng
bảo vệ đối với thần kinh và mạch máu, tránh những xoắn vặn quá mức.
Ở vùng răng hàm lớn, cung của mỏm ổ răng hẹp hơn so với thân xương
hàm. Điều này làm cho hướng trục răng hàm lớn hàm dưới nghiêng từ ngoài
vào trong và từ dưới lên trên, đồng thời cho phép các răng hàm lớn hàm dưới
ăn khớp với các răng hàm lớn hàm trên theo hướng thuận lợi về mặt chức
năng và tạo một khoang – khoang răng hàm lớn – cho các cấu trúc nền lưỡi,
các cơ trên móng và các tuyến nước bọt.
– 5 –
1.1.2. Các cơ nhai
Cơ nhai là những cơ có nguyên ủy hoặc bám tận ở xương hàm dưới và
góp phần vào vận động hàm dưới. Bất kỳ hoạt động riêng lẻ nào của hàm
dưới cũng là kết quả của sự tích hợp chặt chẽ và phối hợp cao độ của nhiều cơ
hàm. Ngược lại, mỗi cơ hàm có thể tham gia vào nhiều động tác khác nhau.
Trong các vận động đối xứng, các cơ cùng tên ở hai bên tham gia. Trong các
vận động không đối xứng, có sự tham gia của cơ đối vận.
1.1.2.1. Các cơ nâng hàm
Các cơ cắn và chân bướm trong tạo thành một cơ cấu treo giữ góc hàm.
Cơ cắn bám ở mặt ngoài, cơ chân bướm trong bám ở mặt trong góc hàm. Cả
hai cơ tạo một lực tương tự nhau đối với xương hàm. Tác động đồng vận khi
được huy động làm hai cơ này giữ vai trò cơ bản trong động tác đóng hàm, cố
định hàm dưới trong tư thế sang bên. Hướng các sợi cơ của cả hai cơ (cơ cắn
và cơ chân bướm trong) gần như thẳng góc với mặt phẳng nhai khi hàm ở tư
thế há.
 Cơ cắn
Ngoài tác dụng chính là đóng hàm, hai lớp của cơ cắn có khả năng tác
động với mức độ khác nhau đối với việc mở miệng. Tùy thuộc vào việc lớp
nào tác động, hoàn toàn hay một phần, lần lượt liên quan đến mức độ há, làm
cho động tác há miệng là một động tác trơn tru.
 Cơ chân bướm trong
Do sự xắp xếp ở hai phía của góc hàm, cơ cắn và cơ chân bướm trong
tạo thành một cặp cơ nâng hàm ở mỗi bên. Vì vậy, cơ chân bướm trong còn
được gọi là “cơ cắn trong”.
Chức năng chính của cơ chân bướm trong là nâng và định vị hàm dưới
trong vị trí sang bên. Cơ hoạt động mạnh trong động tác đưa hàm thẳng ra
trước nhưng kém hơn trong động tác há và ra trước. Trong động tác đưa hàm
ra trước bên, cơ này hoạt động trội hơn cơ thái dương.
– 6 –
Hình 1.3: Cơ chân bướm trong và cơ chân bướm ngoài [9]
 Cơ thái dương
Về mặt chức năng, cơ thái dương có tác
dụng như hai cơ, phần trước như một cơ
nâng, phần sau tác động như một cơ lui sau
khi một bên co. Thông thường, phần trước
của cơ co sớm hơn một chút so với các
phần còn lại. Nếu cả hai cơ tác động toàn
bộ và từ các sợi cơ phía trước đến các sợi
cơ phía sau, hướng của lực kéo tổng hợp sẽ
nâng hàm dưới một cách đều đặn. Do
hướng co cơ, các răng hàm dưới có xu
Hình 1.4: Cơ thái dương [9]
hướng được đưa đến lồng múi tối đa. Cơ thái dương là cơ nhạy cảm nhất với
các cản trở cắn khớp.
1.1.2.2. Các cơ hạ hàm
Các cơ này tác động trong động tác há, gồm: hai cơ chân bướm ngoài,
hai cơ nhị thân, các cơ trên móng khác.
 Cơ chân bướm ngoài
Hướng chính của các cơ chân bướm ngoài là từ trước ra sau, từ trong ra
ngoài và từ dưới lên trên. Khi co, có tác dụng đưa hàm ra trước, xuống dưới
– 7 –
và sang bên (khi chỉ một bên co). Thân cơ chân bướm ngoài được cơ chân
bướm trong phủ ở phần trước phía ngoài.
 Cơ nhị thân
Cơ nhị thân là thành phần của các cơ trên móng, gồm một thân sau và
một thân trước. Thân sau bám vào rãnh cơ nhị thân ở xương chũm, thân trước
bám vào hố cơ nhị thân ở mặt sau bờ dưới cành ngang xương hàm dưới. Nhìn
chung, cơ tạo nên một cung cong lõm lên trên, hướng từ sau ra trước và từ
ngoài vào trong. Gân trung gian của cơ được cột vào xương móng bởi các sợi
của cơ hoặc chui qua gân cơ trên móng. Chỉ có thân trước của cơ nhị thân
tham gia hạ hàm.
 Các cơ trên móng khác
Các cơ trên móng khác gồm có cơ hàm móng và cằm móng. Các cơ
trên móng, khi tựa vào xương móng có tác dụng làm hạ hàm. Ngược lại, khi
tựa vào xương hàm, có tác dụng nâng xương móng lên.
Tác dụng tổng hợp của hai cơ chân bướm ngoài (ra trước), các thân
trước cơ nhị thân và các cơ trên móng khác (về phía sau – dưới) làm xoay
xương hàm dưới quanh một “trục” động (movable axis), trục này đi qua vùng
lỗ hàm trong quá trình há – đóng tự do. Tuy vậy, nếu phần sau cơ thái dương
và thân sau cơ nhị thân cùng tác động để kéo xương hàm ra sau, sẽ diễn ra
động tác há – lui sau. Lúc này, các cơ dưới móng cũng tham gia trong động
tác này để cố định xương móng.
1.2. KHỚP CẮN VÀ CÁC QUAN NIỆM VỀ “KHỚP CẮN”
1.2.1. Sơ lược lịch sử nghiên cứu khớp cắn [10]
Vào những năm 1850 – 1930 là thời kỳ hình thành những khái niệm cơ
bản về khớp cắn. Các quan niệm thô sơ về khớp cắn xuất hiện, những nghiên
cứu đầu tiên về hình thái và động học khớp cắn ra đời. Trong giai đoạn này,
các quan niệm về khớp cắn chủ yếu mang nặng tính chất cơ học – hình thái
– 8 –
học. Tuy những cố gắng nghiên cứu trong thời kỳ này chủ yếu là về quan hệ
giữa hai hàm, những quan niệm đầu tiên về sinh lý khớp cắn đã xuất hiện.
– Năm 50 của thế kỷ XIX, W.G. Bollwill đã phát hiện ra tam giác đều có
chiều dài 10cm từ mỗi tâm lồi cầu đến điểm răng cửa.
– Năm 1886, F.H. Balkwill đã chứng minh rằng xương hàm dưới quay
quanh một trục qua hai lồi cầu trong các vận động mở và đóng hàm dưới, các
lồi cầu dịch chuyển ra trước và xuống dưới trong vận động ra trước và toàn bộ
hàm dưới di chuyển trong vận động sang bên.
– Năm 1890, F.G. Von Spee mô tả chuyển động trượt của hàm dưới và
đường cong Spee [11].
Giai đoạn 1930 – 1980 là thời kỳ phát triển rực rỡ về lý luận và phương
pháp thực hành khớp cắn. Trong giai đoạn này, phát hiện hai trường phái
quan trọng còn ảnh hưởng đến khớp cắn ngày nay, đó là quan niệm về khớp
cắn lý tưởng và khớp cắn tối ưu. Từ sau chiến tranh thế giới thứ II, cắn khớp
học có sự phát triển vượt bậc. Nhiều vấn đề về phương pháp nghiên cứu đã
được giải quyết: Posselt (1957) nghiên cứu vận động biên của điểm răng cửa
trên mặt phẳng dọc giữa.
Giai đoạn 1980 đến nay là giai đoạn nhận thức lại và đánh giá lại các
quan niệm về khớp cắn, mà quan điểm thắng thế là khớp cắn phù hợp với
chức năng, tôn trọng các đặc trưng cá thể trong quá trình chẩn đoán, điều trị,
theo dõi khớp cắn.
1.2.2. Định nghĩa khớp cắn
Trong nha khoa danh từ khớp cắn được dùng để chỉ sự chạm các răng
trên và dưới ở các thời điểm, khi thực hiện chức năng sinh lý như ngậm, cắn,
hay không sinh lý như nghiến răng Nhưng theo nghĩa rộng, khớp cắn còn
được dùng để chỉ mọi yếu tố liên quan khác ngoài răng tham gia vào sự phát
triển, hình thành, ổn định bộ máy nhai với việc sử dụng răng theo tập quán cử
động.
– 9 –
Trong thực hành nha khoa, khớp cắn được định nghĩa đơn giản là sự
chạm các răng, không đáp ứng được trong các lĩnh vực chuyên khoa khác
nhau để giải quyết các vấn đề như: sự tái phát trong chỉnh nha, không ổn định
của hàm giả, sang chấn nha chu, xắp xếp lại các răng, sự chạm răng sai, lệch
vị trí hàm [12].
1.2.3. Một số quan niệm về khớp cắn
Hoạt động của hệ thống nhai con người không chỉ tuân thủ những qui
luật sinh học – sinh lý, hình thái – chức năng mà còn là sự đan xen phức tạp và
nhạy cảm với trạng thái tinh thần – tâm lý, các yếu tố cảm xúc – tâm linh của
mỗi người trong môi trường xã hội.
Ngày nay, quan niệm khớp cắn không chỉ giới hạn vào việc nghiên cứu
các răng khớp với nhau như thế nào, mà phải bao gồm toàn bộ các yếu tố
thuộc về cấu trúc và chức năng của hệ thống nhai. Vì mục đích này, khớp cắn
được chia thành 3 nhóm: khớp cắn lý tưởng, khớp cắn sinh lý và khớp cắn
không sinh lý. Sự phân biệt về mặt lâm sàng của ba nhóm này cần được hiểu
rõ, để làm cơ sở cho việc nhận xét, phát hiện các thay đổi bất thường và bệnh
lý.
1.2.3.1. Khớp cắn lý tưởng: Khớp cắn lý tưởng là khớp cắn có tương quan
răng – răng đúng với mô tả lý thuyết, có quan hệ giải phẫu và chức năng hài
hòa với những cấu trúc khác của hệ thống nhai trong tình trạng lý tưởng.
1.2.3.2. Khớp cắn sinh lý: Trên thực tế, chỉ có một số ít người có khớp cắn lý
tưởng, hầu hết có một khớp cắn “xấu” về một phương diện nào đó, nhưng có
chức năng tốt. Ở đa số người, khả năng thích ứng cao để những lệch lạc so
với lý tưởng vẫn có thể là bình thường, ổn định và hài hòa.
Tiêu chuẩn của khớp cắn sinh lý chức năng:
– Các thành phần của hệ thống nhai hài hòa về hình thái và chức năng,
góp phần ổn định khớp cắn; không có sự di lệch hoặc trồi răng, không có lung
– 10 –
lay răng, không có sự dày khoảng dây chằng nha chu, răng không mòn bất
thường hay bị nhạy cảm ngà
– Không có những dấu hiệu thay đổi của hệ thống nhai. Hàm dưới thực
hiện chức năng một cách thoải mái, không đau, không khó chịu.
– Hàm dưới vận động dễ dàng, trơn tru (có nghĩa rằng không có cản trở
cắn khớp trong các vận động trượt của hàm dưới). Ở “trung tâm” hàm dưới
được tự do tìm đến hoặc được hướng dẫn đến lồng múi tối đa.
– Không có sự than phiền về thiếu sức nhai (do mất răng), không bị mỏi
cơ, không đau khớp thái dương hàm.
– Khớp cắn sinh lý cũng thỏa đáng về mặt thẩm mỹ đối với bệnh nhân.
Như vậy, một người có khớp cắn sinh lý chức năng thì không có nhu
cầu điều trị.
1.2.3.3. Khớp cắn không sinh lý: Hầu hết mọi người đều có khớp cắn lệch lạc
so với khớp cắn lý tưởng. Tuy vậy, đa số vẫn có khả năng thích ứng với sự
lệch lạc và thực hiện chức năng tốt, không bị những dấu hiệu hay triệu chứng
nào của loạn năng chức năng nhai. Những dấu hiệu loạn năng bộ máy nhai
chủ yếu thể hiện trên ba thành phần: hệ thống thần kinh – cơ, các khớp thái
dương hàm, răng và cấu trúc nâng đỡ.
1.2.3.4. Khớp cắn thăng bằng: “Khớp cắn thăng bằng”, cả về sự phát triển
quan niệm lẫn ứng dụng thực hành là một trang bi tráng nhất trong lịch sử cắn
khớp học nói riêng và nha khoa phục hồi nói chung.
Khớp cắn thăng bằng là khớp cắn có sự tiếp xúc đều và đồng thời ở tất
cả mặt chức năng của hai hàm và trong mọi vận động trượt của hàm dưới.
Trong khớp cắn thăng bằng, có sự tiếp xúc đồng thời bên làm việc và bên
không làm việc trong các vận động sang bên và ra trước.
1.3. KHÁI QUÁT VỀ VẬN ĐỘNG VÀ VỊ TRÍ CỦA HÀM DƯỚI
Hàm dưới cử động để phối hợp với hàm trên, hai cung răng chạm nhau
tạo thành khớp cắn. Động tác này rất phong phú và thay đổi. Giới hạn cử
– 11 –
động bởi sự đối lập của hệ thống thần kinh – cơ, dây chằng, ổ chảo xương thái
dương và các múi răng. Các giới hạn này tạo thành một khuôn cử động hình
nón, trong đó các cử động chức năng diễn ra với nhiều giới hạn.
1.3.1. Vận động biên của điểm răng cửa ghi trên mặt phẳng dọc giữa
Vận động biên của điểm răng cửa ghi trên mặt phẳng dọc giữa được
Posselt mô tả lần đầu tiên năm 1957 [13]. Ông đã dùng bút ghi lên giấy, bút
chì được cố định vào vùng răng cửa dưới, ghi trên một bản ghi đặt trên mặt
phẳng đứng dọc, nghĩa là song song với mặt phẳng dọc giữa. Sơ đồ Posselt
được mô tả theo từng đoạn như sau:
1.3.1.1. Đoạn há – lui sau
Nếu thầy thuốc (hoặc bệnh nhân) giữ hàm dưới ra sau và hướng dẫn
thực hiện động tác mở – đóng, khi đó một vận động bản lề (VĐBL) có thể
được thực hiện, điểm răng cửa vạch đoạn S – B (đoạn này dài khoảng 16-
20mm) [7].
Vận động bản lề là vận động mở –
đóng hàm dưới, được thực hiện chỉ
khi có sự hướng dẫn: Hàm dưới
được giữ ra sau, các cơ hàm ở trạng
thái thư giãn, nghĩa là một vận động
mở – đóng hàm dưới do hướng dẫn,
không có sự tham gia của các cơ,
biên độ được xác định bởi dây chằng
khớp thái dương hàm.
Hình 1.5:
Trong VĐ xoay bản lề của hàm dưới [14]
Vận động bản lề được thực hiện một cách có ý thức hoặc có hướng dẫn.
VĐBL được xác định trên người Việt là khoảng 17 – 23mm (trung bình 19,98
± 2,84mm) [15].
Từ vị trí mà lồi cầu thực hiện được vận động bản lề, hàm dưới có thể
thực hiện các động tác há, ngậm, sang bên, ra trước. Như vậy, đây là tư thế
– 12 –
chức năng nhất của hàm dưới. Vị trí mà lồi cầu thực hiện được VĐBL được
gọi là vị trí tương quan trung tâm, vị trí bản lề, vị trí lui sau. Do vị trí và
đường VĐBL được quyết định bởi dây chằng và các cấu trúc khác của khớp
thái dương hàm (TDH), nó còn được gọi là vị trí dây chằng, vị trí dây chằng
hướng dẫn [7]. Thuật ngữ được dùng nhiều nhất để chỉ vị trí này của lồi cầu
và của hàm dưới là tương quan trung tâm. Như vậy, tương quan trung tâm là
một tương quan hàm – sọ, hay gần hơn là tương quan giữa lồi cầu xương hàm
dưới và hõm khớp thái dương qua trung gian đĩa khớp.
Từ điểm B (điểm tận cùng của đường vận động bản lề), nếu cố gắng
tiếp tục động tác há, điểm răng cửa vạch đoạn BH, điểm H là điểm kết thúc
vận động há – lui sau (điểm há tối đa). Tại điểm H, các vận động theo chiều
ngang của hàm dưới bị giới hạn, điểm há tối đa là chung cho các vận động há
miệng đến tối đa.
Khi điểm răng cửa vạch đoạn BH,
lồi cầu rời hõm khớp, dịch chuyển ra
trước và xuống dưới, tại điểm H (há tối
đa), lồi cầu ở trước lồi khớp. Trục quay
của vận động hàm dưới cũng rời lồi cầu,
di chuyển xuống dưới và ra trước, nằm
gần phía dưới lỗ hàm. Như vậy, toàn bộ
đoạn SH gồm đường đi của điểm răng
Hình 1.6: Pha thứ hai của đoạn
há-lui sau (đoạn B-H) [14]
cửa trong vận động từ vị trí tiếp xúc lui sau (điểm S) đến há tối đa (điểm H) là
một đường cong gồm hai pha với cung trên (SB) và cung dưới (BH) cong lõm
ra sau với một điểm uốn lõm ra trước ở B. Đoạn BH thường dài hơn đoạn SB.
Điểm uốn B là do dây chằng không tiếp tục căng thêm nữa, lồi cầu rời khỏi
hõm khớp, dịch chuyển ra trước và xuống dưới.
1.3.1.2. Đoạn đóng – ra trước và trượt từ tiếp xúc lui sau đến ra trước tối đa
– 13 –
Từ điểm há tối đa, nếu hàm
dưới thực hiện động tác đóng – ra
trước cho đến khi răng dưới chạm
răng trên, điểm răng cửa vạch cung
HT. Điểm T là điểm tiếp xúc ra
trước tối đa. Điểm này ở 10 – 12mm
trước điểm tiếp xúc lui sau (S). Cung
HT là một cung lõm về phía sau,
không phân đoạn. Trong quá trình
Hình 1.7: Đoạn đóng ra trước của đoạn
răng cửa [7]
đóng ra trước, lồi cầu ở trước lồi khớp. Đoạn gấp khúc ST được quyết định
bởi quan hệ giữa mặt nhai và bờ cắn của hai cung răng. Đó là đoạn từ tiếp xúc
lui sau đến tiếp xúc ra trước tối đa.Trên đoạn này có thể thấy: đầu tiên là một
đoạn ngắn SL lên trên và ra trước, điểm L là vị trí lồng múi tối đa (LMTĐ).
Tại vị trí này có sự tiếp xúc tối đa giữa các răng trên và dưới, đó là tư thế cắn
khít nhất giữa hai hàm và tạo nên sự ổn định cơ học nhất đối với xương hàm
dưới. Tư thế này thường đượ

[block id=”bo-sung”]

Từ khóa: Đề tài Nghiên cứu chức năng nhai trên bệnh nhân sau điều trị gãy xương hàm trên Le Fort I, Le Fort II và gò má cung tiếp

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *