[block id=”bo-sung-1″]

I. TỔNG QUAN VỀ MÌ ĂN LIỀN:
1. Giới thiệu chung:
a. Xuất xứ:
Mì sợi xuất hiện đầu tiên ở Trung Quốc từ triều đại nhà Hán (năm 206 trước công nguyên). Từ đây sản xuất mì sợi bắt đầu trải rộng ra các nước Châu Á. Vào thế kỷ 13, Macro Polo du hành đến Trung Quốc và ông đã mang kỹ thuật sản xuất mì ở Trung Quốc trở về Châu Âu. Tại đây, món mì sợi được biến đổi để trở thành món mì ống.
Từ cuối thế kỉ 18, người châu Âu đã bắt đầu sản xuất và sử dụng sản phẩm mì sợi. Sản phẩm này nhanh chóng trở nên phổ biến, đặc biệt là ở Ý và Pháp. Sau đó, nó được du nhập vào châu Á.

khoa_luan_san_xuat_mi_an_lien

doc49 trang | Chia sẻ: thanhlinh222 | Ngày: 07/03/2018 | Lượt xem: 5258 | Lượt tải: 11download

Bạn đang xem trước 20 trang tài liệu Khóa luận Sản xuất mì ăn liền, để xem tài liệu hoàn chỉnh bạn click vào nút DOWNLOAD ở trên

MỤC LỤC
Trang
I. TỔNG QUAN VỀ MÌ ĂN LIỀN 3
Giới thiệu chung 3
Phân loại và đặc điểm chung 6
II. NGUYÊN LIỆU VÀ CÁC CHỈ TIÊU CHẤT LƯỢNG 6
1. Nguyên liệu chính 6
2. Nguyên liệu phụ 9
3. Gia vị – Phụ gia 11
III. QUY TRÌNH SẢN XUẤT MÌ ĂN LIỀN 14
1. Quy trình I 14
2. Quy trình II 16
IV. GIẢI THÍCH QUY TRÌNH 17
A. Quy trình I 17
1. Chuẩn bị nguyên liệu 17
2. Trộn bột 19
3. Cán bột 22
4. Cắt sợi- Tạo bông 25
5. Hấp chín 26
6. Quạt ráo 28
7. Cắt định lượng 30
8. Phun nước lèo 30
9. Quạt ráo 32
10. Vô khuôn 32
11. Chiên 33
12. Làm nguội 37
13. Phân loại 39
14. Đóng gói 39
15. Quy trình chuẩn bị các gói gia vị 40
B. Quy trình II 43
1. Ép đùn 43
V. SO SÁNH HAI QUY TRÌNH CÔNG NGHỆ 46
VI. SẢN PHẨM 46
1. Chỉ tiêu cảm quan 46
2. Chỉ tiêu hóa lý 47
3. Chỉ tiêu vi sinh 48
VII. THÀNH TỰU CÔNG NGHỆ 49
1. Nguyên liệu 49
2. Cải tiến chất lượng sản phẩm 50
I. TỔNG QUAN VỀ MÌ ĂN LIỀN:
1. Giới thiệu chung:
a. Xuất xứ:
Mì sợi xuất hiện đầu tiên ở Trung Quốc từ triều đại nhà Hán (năm 206 trước công nguyên). Từ đây sản xuất mì sợi bắt đầu trải rộng ra các nước Châu Á. Vào thế kỷ 13, Macro Polo du hành đến Trung Quốc và ông đã mang kỹ thuật sản xuất mì ở Trung Quốc trở về Châu Âu. Tại đây, món mì sợi được biến đổi để trở thành món mì ống.
Từ cuối thế kỉ 18, người châu Âu đã bắt đầu sản xuất và sử dụng sản phẩm mì sợi. Sản phẩm này nhanh chóng trở nên phổ biến, đặc biệt là ở Ý và Pháp. Sau đó, nó được du nhập vào châu Á.
Sau chiến tranh thế giới thứ hai, người Nhật hầu như không có thời gian dành cho việc nấu nướng, vì vậy họ cần đến những thức ăn nhanh. Để đáp ứng nhu cầu đó, công ty Nissin Food Company Ltd của Nhật đã phát triển nên loại mì ăn liền vào năm 1958 và đưa vào sản xuất thương mại năm 1971. Sản phẩm này đã được làm chín trước, do đó khi sử dụng, chỉ cần trụng nó trong nước sôi khoảng từ 3 – 5 phút. Vì sự tiện dụng của mì ăn liền và cũng vì sự bận rộn của mình nên người Nhật trở nên ưa chuộng món mì ăn liền và do đó nó nhanh chóng trở nên phổ biến ở Nhật Bản cũng như nhiều quốc gia khác trên thế giới.
b. Tình hình phát triển:
Thế giới:
Từ đó đến nay, mì ăn liền đã không ngừng được cải tiến và phát triển về sản lượng và chất lượng. Công nghệ sản xuất mì ăn liền luôn được nâng cao.
Hiện nay, mì ăn liền được tiêu thụ ở hơn 80 quốc gia và được công nhận trên tầm quốc tế. Năm 2001, lượng mì gói được tiêu thụ trên toàn thế giới là 43,4 tỷ gói, chủ yếu là ở Châu Á, trong đó Trung Quốc là 16 tỉ; Indonesia là 8,6 tỉ; Nhật Bản 5,3 tỉ; Hàn Quốc là 3,9 tỉ; Bắc Mỹ 2,5 tỉ.
Bảng I.1: Sản lượng mì ăn liền sản xuất ở một số nước (năm 2001)
Quốc gia
Sản lượng (tấn)
Trung Quốc
Nhật Bản và Indonesia
Nam Triều Tiên
Việt Nam
Thái Lan
Đài Loan
Philippin
>1 triệu
700.000
270.000
200.000
80.000
50.000
40.000
Bảng I.2: Lượng mì ăn liền tiêu thụ hàng năm ở một số nước châu Á
(kg/người/năm)
Quốc gia
1995
1996
1997
1998
1999
2000
2001
Nam Triều Tiên
4016
4137
4266
4965
5213
5385
5537
Nhật
5649
5681
5610
5507
5496
5507
5586
Indonesia
2543
2823
3078
2901
3095
3219
3363
Việt Nam
956
1043
1187
1394
1690
2074
2550
Đài Loan
1880
1942
2004
2004
2040
2004
2058
Thái Lan
758
849
994
1042
1138
1244
1362
Trung Quốc
512
534
577
692
822
898
988
Philippin
278
316
358
403
452
506
570
Việt Nam:
Hiện nay, tại Việt Nam, các sản phẩm mì ăn liền được sử dụng rộng rãi trong mọi tầng lớp nhân dân vì tính tiện dụng và giá trị dinh dưỡng của chúng.
Trước nhu cầu to lớn của thị trường, ngành công nghiệp mì ăn liền đã và đang có những bước phát triển mạnh mẽ, đặc biệt là khi nền kinh tế nước nhà chuyển sang cơ chế thị trường. Các công ty quốc doanh như MILIKET, COLUSA, cũng như các công ty liên doanh như VINA ACECOOK, A-ONE, đã không ngừng nâng cao sản lượng và chất lượng sản phẩm, đa dạng hóa chủng loại và mẫu mã để đáp ứng nhu cầu thị hiếu của người tiêu dùng.
c. Giá trị dinh dưỡng và tính tiện dụng của mì ăn liền:
Sản phẩm mì ăn liền được sự ưa chuộng của người tiêu dùng vì nó có các ưu điểm nổi bật sau:
ü Đứng về khía cạnh dinh dưỡng, đây là loại sản phẩm có giá trị dinh dưỡng cao do được chế biến từ bột mì (là nguồn tinh bột tốt) và phụ gia có chứa các chất dinh dưỡng như protein, lipid, vitamin, khoáng. Như vậy, sản phẩm mì ăn liền có chứa tương đối đầy đủ chất dinh dưỡng cơ bản. Trung bình 100 gr mì cung cấp 359 calo.
Bảng I.3: Thành phần hóa học của mì sợi
Thành phần (%)
mì sợi
Nước
Protein
Lipid
Glucid
Cellulose
Tro
15,5
11
1,1
74
0,5
1,0
Bảng I.4: Hàm lượng vitamin và khoáng trong mì ăn liền (mg / 100g)
Vitamin
Khoáng
B1
B2
PP
Ca
P
Fe
0.1
0.04
1.1
3.4
97
1.5
ü Tính tiện dụng của mì ăn liền
Quá trình vận chuyển nhanh, gọn.
Quá trình bảo quản tương đối đơn giản.
Dễ sử dụng, dễ chế biến: chỉ cần cắt bao gói, cho nước sôi vào chờ khoảng vài phút là có thể ăn được.
Tùy theo phụ gia thêm vào mà ta có sản phẩm theo khẩu vị của mình.
ü Giá thành rẻ
Ở Việt Nam, giá thành các sản phẩm mì ăn liền thường dao động từ 1000-3000 đ/gói, tuỳ chủng loại. Một số sản phẩm mì cao cấp, nhập khẩu giá cũng chỉ ở mức 7000-10000 đ/gói. Do đó thích hợp với mọi tầng lớp, đặc biệt là người lao động và giới sinh viên.
Tính tiện dụng và rẻ tiền là những nhân tố quan trọng góp phần gia tăng sự phổ biến của mì ăn liền. Lượng tiêu thụ mì ăn liền tăng nhanh từ năm 1995 ở một số quốc gia ở châu Á, ngoại trừ Nhật Bản mức tiêu thụ vẫn giữ nguyên.
2. Phân loại và đặc điểm chung:
a. Phân loại:
Ø Dựa trên phương pháp chế biến, mì ăn liền được chia làm hai loại:
Mì ăn liền có chiên.
Mì ăn liền không chiên: là loại mì được làm khô (sấy) bằng luồng không khí nóng (70°C – 80°C). Lợi điểm của mì sấy là nó chứa một hàm lượng béo thấp, do đó thời gian bảo quản loại mì này dài hơn và nó được ưa thích hơn bởi một số nhóm người. Tuy nhiên, vì qui trình sản xuất loại mì này cho năng suất thấp và mùi vị, cấu trúc không phù hợp nên sản phẩm này không phổ biến ở Châu Á so với loại mì chiên.
b. Đặc điểm chung:
Là loại mì có dạng sợi.
Được tạo dạng vắt tròn hay chữ nhật.
Sử dụng nhanh bằng cách ngâm mì trong nước sôi.
Thường sử dụng luôn cả nước ngâm mì.
Cung cấp đủ nhu cầu dinh dưỡng cho 1 bữa ăn nhanh.
Mì có thể qua quá trình chiên hay không chiên.
II. NGUYÊN LIỆU VÀ CÁC CHỈ TIÊU CHẤT LƯỢNG CỦA NGUYÊN LIỆU:
Nguyên liệu chính để sản xuất mì ăn liền là bột mì, nguyên liệu phụ là nước và dầu chiên (shortening). Bên cạnh đó còn có các phụ gia như: nước kiềm, CMC (carboxyl metyl cellulose), Natri polyphosphat, muối ăn, bột màu thực phẩm và gia vị bao gồm: muối ăn, đường, bột ngọt, hành, tiêu, ớt, trứng, tôm, cà chua
1. Nguyên liệu chính:
Nguyên liệu chính để sản xuất mì ăn liền là bột mì.
Bột mì được chế biến từ hạt lúa mì, tuỳ theo chủng loại hạt lúa mì mà ta có:
+ Bột mì đen: chế biến từ hạt lúa mì đen, thường dùng làm bánh mì đen, loại bánh mì này chỉ thích hợp với một số vùng trên thế giới do có vị chua.
+ Bột mì trắng: chế biến từ hạt lúa mì trắng, dựa vào chất lượng bột, chia ra thành các hạng bột: thượng hạng, loại I, loại II và loại nghiền lẫn. Nước ta chỉ nhập loại I và loại thượng hạng.
Thành phần bột mì dao động trong khoảng khá rộng, tùy thuộc vào loại bột và thành phần hóa học của hạt mì. Trong thành phần hóa học của hạt mì có cả chất hữu cơ và vô cơ. Chất hữu cơ chiếm tới 83 – 85%, trong đó chủ yếu là glucid, protid, lipid, vitamin, sắc tố và enzym. Chất vô cơ chiếm khoảng 15 – 17% gồm nước và chất khoáng.
Bảng II.1: Thành phần một số loại bột (% theo chất khô)
Loại bột
Tỷ lệ
Độ tro
Cellulose
Tinh bột
Protein
Lipid
Pentose
Thượng hạng
10,5
0,47
0,13
80,16
10,28
0,25
1,59
Loại I
22,4
0,53
0,22
77,84
11,15
1,20
1,84
Loại II
47,5
1,20
0,48
75,52
14,80
2,02
3,44
Bột cám
18,4
5,40
8,35
13,8
16,17
4,77
22,02
Hạt
100
1,74
1,51
68,99
15,51
2,06
6,42
Ghi chú: Tỷ lệ: phần trăm loại bột thu được từ bột mì ban đầu.
Ø Vai trò của bột mì trong sản xuất mì ăn liền:
+ Là nguồn gluten và tinh bột chính của mì ăn liền.
+ Là chất tạo hình, tạo bộ khung, hình dáng; góp phần xác định trạng thái: độ cứng, độ đặc, độ dai và độ đàn hồi cho sợi mì.
Ø Các thành phần quan trọng trong bột mì:
a. Glucid:
Chiếm khoảng 70 – 90% chất khô, gồm đường (0,6 – 1,8%), dextrin (1 – 1,5%), hemicellulose (2 – 8%), tinh bột (80%), pentose (1,2 – 3,5%), cellulose (0,01 – 0,05%), maltose (0,005 – 0,05%), saccharose (0,1 – 0,55%), rafinose và fructose ( 0,5 – 1,1%).
b. Protid:
Protid trong bột mì là protid không hoàn hảo, gồm có hai dạng: đơn giản và phức tạp.
+ Dạng đơn giản gọi là protein, bao gồm bốn loại: albumin, globulin, prolamin và glutelin.
+ Dạng phức tạp gọi là proteit gồm có glucoproteit, nucleoproteit, cromoproteit.
Cũng như các ngũ cốc khác (trừ yến mạch), trong bột mì lượng prolamin và glutelin chiếm một tỉ lệ khá cao. Prolamin (còn gọi là gliadin, chiếm 40 – 50% protid), glutelin (còn gọi là glutenin, chiếm 34 – 55% protid). Khi nhào bột hai thành phần này hút nước tạo mạng lưới phân bố đều trong khối bột nhào. Mạng này vừa dai, vừa đàn hồi, được gọi là gluten. Nhờ đó mà bột mì nhão, có tính dai, dễ cán, cắt định hình nên được dùng trong sản xuất mì sợi và mì ăn liền.
Chất lượng gluten ướt được đánh giá dựa trên các chỉ tiêu cảm quan và các chỉ tiêu vật lý như: màu sắc, độ dai, độ căng đứt, độ đàn hồi
c. Lipid:
Hàm lượng chất béo trong bột mì khoảng từ 2 – 3%, trong đó 3/4 là chất béo trung tính, còn lại là phosphatit, stearin, sắc tố và vitamin tan trong chất béo. Trong quá trình bảo quản bột, chất béo dễ bị phân hủy, giải phóng axit béo tự do, ảnh hưởng đến độ axit và vị của bột, đồng thời ảnh hưởng đến tính chất gluten.
d. Vitamin và khoáng:
Bảng II.2: Hàm lượng khoáng và vitamin của bột mì
Loại bột
Vitamin (mg/kg)
Chất khoáng (mg/100gr)
B1
B2
PP
CaO
P2O5
FeO
Bột hảo hạng
Bột loại I
Bột loại II
0,5
1,0
2,8
0,4
0,5
0,8
10
20
60
10
30
60
70
200
400
1,0
4,0
9,0
Ø Đánh giá chất lượng bột mì:
Bột mì đưa vào sản xuất phải thỏa mãn các tiêu chuẩn chất lượng sau:
Bảng II.3: Các chỉ tiêu chất lượng của bột mì
(Theo TCVN 4359: 1985)
Tên tiêu chuẩn
Yêu cầu
Màu sắc
Trắng hoặc trắng ngà đặc trưng
Mùi
Mùi của bột tự nhiên không hôi
Vị
Không mốc, chua, đắng, có mùi lạ, vị lạ
Tạp chất vô cơ
Không có sạn
Sâu mọt
Không có
Độ ẩm
Không lớn hơn 13,5%
Độ mịn
Không đóng cục, lọt qua rây 118mm từ 86% trở lên
Hàm lượng gluten ướt
Không nhỏ hơn 28%
Hàm lượng tro
Không lớn hơn 0,75%
Độ axit
Không lớn hơn 3,5°N
(lượng NaOH dùng để trung hòa acid có trong100g bột mì
không quá 3,5 ml)
Tạp chất Fe
Không lớn hơn 3 mg/kg
2. Nguyên liệu phụ:
a. Dầu chiên:
Dầu chiên sử dụng trong công nghệ sản xuất mì ăn liền là shortening đã được tinh luyện và hydro hóa để cải thiện tính năng sử dụng.
Ø Vai trò:
+ Là tác nhân gia nhiệt và là thành phần sản phẩm.
+ Tăng giá trị cảm quan cho mì.
+ Tăng giá trị dinh dưỡng cho mì.
Ø Ưu điểm của shortening:
+ Nhiệt độ nóng chảy cao (40 – 42°C).
+ Có độ bền nhiệt, nhiệt độ trùng hợp sản phẩm cao.
+ Có độ rắn cần thiết nhưng dẻo thích hợp.
+ Có độ ổn định.
+ Ít bị hôi, trở mùi, có khả năng nhũ hóa cao, nhất là thêm vào 4 – 6% mono và diglyceride.
+ Ít bị oxy hóa hơn.
à Dùng shortening để chiên thì hình thức cảm quan và chất lượng của sợi mì sẽ tốt hơn các loại dầu khác như: sợi mì khô ráo, dầu không bị thấm ra ngoài bao bì, thời gian bảo quản lâu hơn, mì ít có mùi hôi.
Ø Đánh giá chất lượng dầu chiên:
Bảng II.4: Các chỉ tiêu chất lượng của dầu chiên
STT
Tên chỉ tiêu
Yêu cầu
1
Chỉ số Acid (ml NaOH N/gr mẫu)
0,2 – 0,3
2
Chỉ số Peroxit ( ml Na2S2O3 0,002 N/gr)
0,6 – 1,25
3
% ẩm và chất lượng bay hơi
0,1
4
Phản ứng Kreiss
Không có
5
Màu sắc, bề mặt
Màu sắc đục, trong
6
Mùi vị
Thơm, đặc trưng, không ôi chua
7
Chỉ tiêu vi sinh
Theo tính chất của bộ y tế
8
Tạp chất
– Cát bụi: Không có
– Hàm lượng các kim loại (Fe, Cu, Ni) < 3 mg/Kg.
b. Nước:
Dùng để nhào bột. Chiếm khoảng 30% tổng lượng bột.
Ø Vai trò:
+ Làm trương nở gluten và tinh bột, tạo độ dai cần thiết của khối bột nhào.
+ Hoà tan các phụ gia để dễ phối trộn.
Ø Nước dùng trong sản xuất mì sợi phải đảm bảo đúng tiêu chuẩn của nước dùng trong thực phẩm. Nghĩa là phải đạt các yêu cầu cụ thể như sau:
+ Trong suốt, không có vị lạ, không có vi sinh vật gây bệnh.
+ Chỉ số E. coli: 20 cfu/l.
+ pH: 6,5 – 7.
+ Độ cứng: < 7,9 mg đương lượng /l.
Ø Đánh giá chất lượng của nước:
Bảng II.5: Các chỉ tiêu hóa học của nước
Tên chất
Hàm lượng
Amoniac ( NH3)
dưới 5,0 mg/l
Nitrit ( -NO2 )
0,0
Natri clorua (NaCl)
70,0 – 100,0 mg/l
Chì (Pb)
dưới 0,1 mg/l
Đồng ( Cu)
3,0 mg/l
Kẽm (Zn)
5,0 mg/l
Sắt (Fe)
0,3 – 0,5 mg/l
Asen (As)
dưới 0,05 mg/l
Flo (F)
0,7 mg/l
Iot (I)
5,0 – 7,0 g/l
Chất hữu cơ
0,5 – 2,0 mg/l
Bảng II.6: Chỉ tiêu vi sinh của nước cho sản xuất thực phẩm
(dạng thực phẩm có qua gia nhiệt)
Loại vi sinh vật
Số lượng (con)
Vi sinh vật hiếu khí trong 1 ml nước
Dưới 100
Vi sinh vật kỵ khí trong 1 ml nước
0
Vi khuẩn E.Coli trong 1 l nước
Dưới 20
Vi khuẩn gây bệnh lị hoặc thương hàn
0
Trứng giun sán
0 ( trứng)
3. Gia vị – Phụ gia:
a. Gia vị:
Các gia vị như: bột ngọt, đường, muối, bột súp, hành, tiêu, tỏi, ớt, dầu ăn, bột trứng, bột tôm nằm trong thành phần nước trộn bột và trong gói bột nêm, được pha chế khác nhau tùy theo từng loại sản phẩm: mì gà, mì tôm, mì chay làm nên hương vị riêng, làm tăng giá trị cảm quan cho từng loại mì.
b. Phụ gia:
Ø Muối ăn:
Lượng muối trong gói bột nêm và trong gói mì chiếm khoảng 4% trọng lượng gói mì.
ü Vai trò:
+ Tạo vị mặn cho sản phẩm.
+ Tăng độ dai cho sợi mì: khi cho muối vào khối bột nhào với tỉ lệ 1 – 1,2% thì Na+ có tác dụng làm cho gluten liên kết thêm với nhau, sợi mì trở nên dai hơn. Tuy nhiên, nếu lượng muối đưa vào quá lớn sẽ có tác dụng ngược lại, cạnh tranh nước với Gluten, ảnh hưởng tới chất lượng sản phẩm.
+ Giảm hoạt động của enzym và các vi sinh vật trong khối bột nhào.
ü Các yêu cầu kỹ thuật của muối (theo TCVN 3974 – 84):
Bảng II.7: Chỉ tiêu cảm quan của muối
Tên chỉ tiêu
Thượng hạng
Hạng 1
Hạng 2
Màu sắc
Trắng trong, trắng
Trắng, ánh xám, ánh vàng, ánh hồng
Trắng xám, trắng nâu
Mùi vị
Không mùi
Dung dịch muối 5% có vị mặn thuần khiết, không có vị lạ
Dạng bên ngoài và cỡ hạt
Khô ráo, sạch
Cỡ hạt 1 – 15 mm
Bảng II.8: Chỉ tiêu hoá lý của muối
Tên chỉ tiêu
Thượng hạng
Hạng 1
Hạng 2
Hàm lượng NaCl, tính theo % khối lượng khô, không nhỏ hơn
97,00
95,00
93,00
Hàm lượng chất không tan trong nước, tính theo % khối lượng khô, không lớn hơn
0,25
0,40
0,80
Hàm lượng ẩm, tính theo %, không lớn hơn
9,50
10,60
10,50
Hàm lượng các ion tính theo % khối lượng khô, không lớn hơn
Ca2+
Mg2+
SO42-
0,30
0,40
1,10
0,45
0,70
1,80
0,55
1,00
2,35
Ø CMC (carboxyl methyl cellulose):
ü Là chất rắn không màu, không mùi, không vị.
ü Vai trò: được pha vào trong dd trộn với bột mì (thường pha với tỉ lệ 0,5 – 1% so với tổng lượng bột) nhằm:
Tăng độ dai cho sợi mì do làm tăng liên kết hydro.
Có tính keo dính, tác dụng ổn định bột khi định hình.
Là chất nhũ hóa.
ü Ngoài ra còn dùng một số phụ gia khác có chức năng tương tự như: Xanthan gum, Guar gum, Locust bean gum.
Ø Nước kiềm (nước tro):
ü Là hỗn hợp của phần lớn các muối Na2CO3, K2CO3, Na2HPO4 và một số oxit kim loại K2O, Na2O, MgO, Fe2O3, P2O5 được pha chế theo tỷ lệ khác nhau tùy theo từng loại mì và từng nơi sản xuất.
ü Vai trò:
Tăng khả năng hồ hóa, giảm sự thoái hóa của cấu trúc bột.
Bổ sung các nguyên tố kim loại, tăng độ lớn lực ion làm chặt khung gluten và tăng độ dai của sợi mì.
Trung hoà độ chua của bột (trung hòa các acid hữu cơ có sẵn trong bột), giúp bột nhanh chín trong giai đoạn hấp.
Ø Muối phosphat:
ü Vai trò:
Giữ nước giúp sản phẩm trở nên mềm mại.
Giúp bột dễ vào trục cán
Tạo độ trơn láng cho sợi mì.
Ø Màu thực phẩm:
Thường dùng màu vàng caroten hay tartazine với tỉ lệ rất nhỏ để tạo màu vàng cho sợi mì nhằm tăng giá trị cảm quan của sản phẩm.
Ø Các hương liệu:
Bổ sung cho gói bột nêm hay gói soup tạo mùi vị đặc trưng cho sản phẩm.
Công thức sản xuất mì ăn liền:
Theo viện nghiên cứu và tư vấn của Nhật (JCI) và UNIDO thì công thức mì ăn liền tính cho 1 gói 85 g như sau:
Bảng II.9: Thành phần nguyên liệu cho một gói mì
Nguyên liệu
Số lượng (g)
Bột mì
73,3
Bột kiềm (pha nước tro)
0,12
CMC (carboxyl metyl cellulose)
0,33
Natri polyphosphat
0,1
Muối ăn
0,8
Bột màu thực phẩm
0,03
Dầu shortening
15,5
Gia vị (soup)
5,5
III. QUY TRÌNH SẢN XUẤT MÌ ĂN LIỀN:
1. Quy trình I
Bột mì
Làm sạch
Nhào trộn
Pha nước trộn bột
Phụ gia (muối, đường, bột ngọt, Na2CO3, CMC…)
Nước
Cán thô
Cán bán tinh
Cán tinh
Cắt sợi
Hấp chín
Cắt định lượng
Phun nước lèo
Vô khuôn – Sửa khuôn
Chiên
Làm nguội
Phân loại
Mì nguyên vắt
Mì vụn bể
Dầu shortening
Đóng gói
Vô thùng
Vô bao
Mì chính phẩm
Mì thứ phẩm
Bột nêm – dầu
2. Quy trình II:
Chiên
Hấp chín
Cắt định lượng
Phun nước lèo
Vô khuôn
Làm nguội
Phân loại
Mì nguyên vắt
Mì vụn bể
Dầu shortening
Đóng gói
Vô thùng
Vô bao
Mì chính phẩm
Mì thứ phẩm
Bột nêm – dầu
Bột mì
Làm sạch
Ép đùn
Pha nước trộn bột
Phụ gia (muối, đường, bột ngọt, Na2CO3, CMC…)
Nước
Nhào trộn
IV. GIẢI THÍCH QUY TRÌNH:
A. QUY TRÌNH I:
1. Chuẩn bị nguyên liệu:
a. Chuẩn bị nước trộn:
Ø Mục đích: chuẩn bị cho giai đoạn phối trộn với bột mì
Ø Các biến đổi:
ü Hóa lý: Các chất rắn (phụ gia và gia vị) hòa tan trong nước tạo thành dung dịch đồng nhất.
Hình 1: Thiết bị chứa nước trộn
Ø Thiết bị: thiết bị hình trụ, có lớp vỏ gia nhiệt bằng hơi, có cánh khuấy với motor đặt trên đỉnh thiết bị, sử dụng cánh khuấy dạng mái chèo.
Ø Cách thực hiện: các thành phần được hoà tan trong nước nóng, sau đó thêm vào lượng nước vừa đủ cho mỗi mẻ trộn bột và khuấy trở lại cho đều.
Ø Thông số kỹ thuật:
ü Các phụ gia trong nước trộn gồm:
+ Muối: 1-2% so với lượng bột.
+ CMC: 0.5-1 Kg/ tấn bột.
+ Bột màu thực phẩm: 0.02% lượng bột.
+ Nước tro: 160 Be
+ Các gia vị khác: đường, bột ngọt, súp
ü Thời gian: cánh khuấy hoạt động trong 15- 30 phút
ü Nồng độ chất khô trong nước trộn đạt được: 5-60Be
ü pH: 9-11.
b. Chuẩn bị nước lèo:
Ø Mục đích: chuẩn bị cho giai đoạn phun nước lèo.
Ø Các biến đổi:
ü Hóa lý: Các chất rắn (phụ gia và gia vị) hòa tan trong nước tạo thành dung dịch đồng nhất.
Ø Thiết bị: thiết bị hình trụ, có lớp vỏ gia nhiệt bằng hơi, có cánh khuấy với motor đặt trên đỉnh thiết bị, sử dụng cánh khuấy dạng mái chèo.
Ø Cách thực hiện: các thành phần được hoà tan trong nước nóng, sau đó thêm vào lượng nước vừa đủ cho mỗi mẻ trộn bột và khuấy trở lại cho đều.
Ø Thông số kỹ thuật:
Các nguyên liệu để pha nước lèo cho 1 tấn bột:
ü Muối: 14.5Kg
ü Bột ngọt: 3.2Kg
ü Đường: 4Kg
ü Bột súp: 0.5Kg
ü Tỏi khô: 0.5Kg
ü Ớt bột: 1Kg
ü Ribô: 0.05Kg, gồm:
Ÿ Dipotassium guanosine-5′-monophosphate
+ C10H12K2N5O8P
+ Khối lượng phân tử: 439
+ Dạng: Tinh thể trắng không màu, không mùi
Ÿ Potassium inosinate, potassium 5′-inosinate, Dipotassium inosine-5′-monophosphate
+ C10H11K2N4O8P
+ Khối lượng phân tử: 424
+ Dạng: Tinh thể trắng, không màu, không mùi
+ Tan tốt trong nước, không tan trong cồn
+ Dung dịch 1/20 trong nước tạo pH 7.0 – 8.5
ü Thời gian: cánh khuấy hoạt động trong 10-15 phút
ü Nồng độ chất khô trong nước trộn đạt được: 3.0-3.50Be
c. Định lượng và làm sạch bột mì:
Ø Mục đích: chuẩn bị đủ lượng bột cho mẻ sản xuất và tách các tạp chất: bụi, Fe, cát làm sạch khối bột
Ø Các biến đổi:
ü Vật lý: Khối lượng khối bột giảm nhưng không đáng kể vì hàm lượng tạp chất là nhỏ.
Ø Thiết bị:
+ Hệ thống cân để đong bột.
+ Hệ thống rây, sàng để tách cát, bụi
+ Hệ thống nam châm để tách Fe.
Ø Cách thực hiện:
+ Nếu sử dụng loại bột không có bao bì thì bột phải qua hệ thống sàng để tách tạp chất, sau đó qua nam châm tách tạp chất sắt, rồi qua cân định lượng.
+ Thực tế hiện nay bột được các nhà máy sử dụng đều có chất lượng tốt, bao bì định lượng sẵn nên có thể bỏ qua thao tác chuẩn bị trên.
Hình 1: Bao bì định lượng bột
Ø Thông số kỹ thuật

[block id=”bo-sung”]

Từ khóa: Khóa luận Sản xuất mì ăn liền

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *