[block id=”bo-sung-1″]

Vấn đề bồi thường thiệt hại do vi phạm pháp luật cạnh tranh hiện nay được Luật cạnh
tranh 2004 và Nghị định số 71/2014/NĐ-CP quy định chi tiết về xử lý vi phạm pháp luật trong lĩnh
vực cạnh tranh dẫn chiếu tới các quy định của pháp luật về dân sự để giải quyết theo chế định bồi
thường thiệt hại ngoài hợp đồng. Tuy nhiên, việc bồi thường thiệt hại do vi phạm pháp luật cạnh
tranh, đặc biệt là các hành vi gây hạn chế cạnh tranh,là rất đặc thù và có những điểm khác biệt so
với những vụ việc về bồi thường thiệt hại ngoài hợp đồng mà hệ thống tư pháp ở Việt Nam hiện
đang xử lý như: việc xác định đối tượng được kiện đòi bồi thường, phạm vi bồi thường Trong
bài viết này, chúng tôi xin giới thiệu một cách khái quát các quy tắc được tòa án áp dụng trong các
vụ kiện đòi bồi thường thiệt hại do hành vi phản cạnh tranh gây ra tại Hoa Kỳ nhằm cung cấp thêm
thông tin tham khảo trong việc hoàn thiện cơsở lý luận và các quy định pháp luật về bồi thường
thiệt hại do hành vi vi phạm pháp luật cạnh tranh ởViệt Nam hiện nay.

mot_so_quy_tac_co_ban_duoc_ap_dung_trong_nhung_vu_kien

pdf6 trang | Chia sẻ: superlens | Ngày: 19/09/2015 | Lượt xem: 1827 | Lượt tải: 1download

Bạn đang xem nội dung tài liệu Một số quy tắc cơ bản được áp dụng trong những vụ kiện đòi bồi thường thiệt hại do hành vi phản cạnh tranh gây ra theo pháp luật Hoa Kỳ, để tải tài liệu về máy bạn click vào nút DOWNLOAD ở trên

Tạp chí Khoa học ĐHQGHN: Luật học, Tập 30, Số 4 (2014) 34-39
34
TRAO ĐỔI
Một số quy tắc cơ bản được áp dụng trong những vụ kiện
đòi bồi thường thiệt hại do hành vi phản cạnh tranh
gây ra theo pháp luật Hoa Kỳ
Trần Anh Tú*
Khoa Luật, Đại học Quốc gia Hà Nội, 144 Xuân Thủy, Cầu Giấy, Hà Nội, Việt Nam
Nhận ngày 20 tháng 9 năm 2014
Chỉnh sửa ngày 28 tháng 11 năm 2014; Chấp nhận đăng ngày 18 tháng 12 năm 2014
Tóm tắt: Vấn đề bồi thường thiệt hại do vi phạm pháp luật cạnh tranh hiện nay được Luật cạnh
tranh 2004 và Nghị định số 71/2014/NĐ-CP quy định chi tiết về xử lý vi phạm pháp luật trong lĩnh
vực cạnh tranh dẫn chiếu tới các quy định của pháp luật về dân sự để giải quyết theo chế định bồi
thường thiệt hại ngoài hợp đồng. Tuy nhiên, việc bồi thường thiệt hại do vi phạm pháp luật cạnh
tranh, đặc biệt là các hành vi gây hạn chế cạnh tranh, là rất đặc thù và có những điểm khác biệt so
với những vụ việc về bồi thường thiệt hại ngoài hợp đồng mà hệ thống tư pháp ở Việt Nam hiện
đang xử lý như: việc xác định đối tượng được kiện đòi bồi thường, phạm vi bồi thườngTrong
bài viết này, chúng tôi xin giới thiệu một cách khái quát các quy tắc được tòa án áp dụng trong các
vụ kiện đòi bồi thường thiệt hại do hành vi phản cạnh tranh gây ra tại Hoa Kỳ nhằm cung cấp thêm
thông tin tham khảo trong việc hoàn thiện cơ sở lý luận và các quy định pháp luật về bồi thường
thiệt hại do hành vi vi phạm pháp luật cạnh tranh ở Việt Nam hiện nay.
Từ khóa: Pháp luật cạnh tranh, bồi thường thiệt hại.
1. Cơ sở pháp lý của một vụ kiện đòi bồi
thường thiệt hại do hành vi phản cạnh tranh
gây ra∗
Pháp luật cạnh tranh Hoa Kỳ cho phép các
“cá nhân” được đưa đơn kiện về một hành vi vi
phạm pháp luật cạnh tranh. Đạo luật Clayton
đưa ra khái niệm “cá nhân” bao gồm cả các tập
đoàn và các hiệp hội được thành lập hoặc ủy
quyền theo luật pháp của Liên bang Hoa Kỳ,
_______

ĐT: 84-989357438.
Email: tutrananh78@yahoo.com
luật pháp của các vùng lãnh thổ, luật pháp của
Tiểu bang hoặc của các quốc gia nước ngoài
[1]. Mặc dù định khái niệm “cá nhân” theo Đạo
luật Clayton không bao gồm Chính quyền các
Tiểu bang nhưng Tòa án vẫn khẳng định Chính
quyền tiểu bang là một “cá nhân” trên cơ sở án
lệ [2], do đó, Chính quyền các Tiểu bang cũng
có quyền khởi kiện như một nguyên đơn tư
nhân. Thậm chí, các thành phố và tổ chức chính
trị khác cũng có thể kiện để ngăn chặn hành vi
vi phạm và đòi bồi thường gấp ba lần thiệt hại
với tư cách là các “cá nhân” [3].
T.A. Tú / Tạp chí Khoa học ĐHQGHN: Luật học, Tập 30, Số 4 (2014) 34-39 35
Quy tắc “đền bù gấp ba lần thiệt hại” được
quy định lần đầu tiên ở Điều 7 Đạo luật
Sherman năm 1890, theo đó, bất cứ cá nhân nào
bị thiệt hại bởi một hành vi vi phạm được quy
định trong Đạo luật đều có thể được bồi thường
gấp ba lần tổn thất mà người đó phải gánh chịu,
ngoài ra, nguyên đơn tư nhân nếu thắng kiện
còn được bồi hoàn chi phí cho luật sư và các chi
phí khác khi tham gia vụ kiện [4]. Điều 7 Đạo
luật Sherman bản cũ nay được được thay thế
bằng khoản a và c Điều 4 Đạo luật Clayton, quy
định về khoản bồi thường gấp ba lần thiệt hại
cũng như bồi hoàn chi phí luật sư.
Theo quy định của pháp luật Hoa Kỳ,
nguyên đơn khi đệ đơn lên tòa án phải chứng
mình được rằng mình “có quyền được khởi
kiện” (quyền standing). Điều đó có nghĩa là,
bên nguyên có quyền “standing” nếu anh ta phải
chịu một thiệt hại nào đó và phải chỉ ra rằng thiệt
hại ấy là do hành vi của bị đơn gây ra.
Như vậy, theo Điều 4 Đạo luật Clayton, khi
đệ đơn lên Tòa án Liên bang, nếu nguyên đơn
là cá nhân thì họ chỉ phải chứng minh quyền
được khởi kiện giống như nguyên đơn của các
vụ án khác. Tại Điều 3 của Đạo luật Clayton có
yêu cầu nguyên đơn phải chỉ ra được “thiệt hại”
cũng như “mối quan hệ nhân quả của hành vi vi
phạm với thiệt hại”, tuy nhiên, ở Điều 4 Đạo
luật Clayton lại chỉ yêu cầu rằng nguyên đơn là
“một cá nhân bị thiệt hại trong hoạt động
kinh doanh hoặc thiệt hại về tài sản bởi một
hành vi nào đó vi phạm luật chống độc
quyền”. Do vậy, Tòa tối cao đã đặt ra ba quy
tắc chung nhằm giới hạn định nghĩa về nguyên
đơn ở Điều 4 của Đạo luật Clayton, giúp phạm
vi điều chỉnh của Đạo luật không bị quá rộng.
Các quy tắc đó là:
Có thiệt hại trong cạnh tranh: đây là điều
kiện cần thiết để chứng minh thiệt hại mà
nguyên đơn đặt ra được Luật chống độc quyền
bảo vệ.
Có quyền được khởi kiện (standing): liên
quan đến mối quan hệ nhân quả, yêu cầu bên
nguyên phải chỉ ra được những thiệt hại là do
hành vi vi phạm Luật chống độc quyền gây ra.
Là người mua trực tiếp (còn được gọi là
quy tắc Vụ công ty gạch Illinois): nhằm tránh
việc phải đền bù thiệt hại hai lần.
2. Thiệt hại trong cạnh tranh
Nguyên đơn buộc phải chỉ ra được thiệt hại
mà họ đòi bồi thường trong vụ kiện chống độc
quyền. Đây là loại thiệt hại khá đặc biệt, gọi là
thiệt hại trong cạnh tranh. Điều 4 Đạo luật
Clayton cho phép bồi thường thiệt hại cho
“những người nào đã bị thiệt hại trong hoạt
động kinh doanh hoặc thiệt hại về tài sản do
một hành vi vi phạm pháp luật chống độc quyền
gây ra”.
Tòa tối cao Pháp viện Hoa Kỳ lần đầu tiên
đưa ra khái niệm này trong vụ kiện giữa Tập
đoàn Brunswick và Tập đoàn Pueblo Bowl-O-
Mat [5]. Bị đơn là Brunswick – một tập đoàn
sản xuất trang thiết bị cho môn Bowling lớn
nhất cả nước, đã quyết định tiếp quản một số
sân chơi bowling sắp phá sản; trong khi đó thì
bên nguyên đơn lại chỉ là các công ty nhỏ đang
sở hữu các sân chơi bowling riêng lẻ của mình.
Các nguyên đơn đã đâm đơn kiện Brunswick vi
phạm Điều 7 Đạo luật Clayton về cạnh tranh
sân chơi bowling. Bên nguyên chỉ đưa ra được
một giả thuyết duy nhất về thiệt hại của mình
đó là các sân bowling bị Brunswick mua lại đều
đang gặp khó khăn về tài chính, nếu cứ để
chúng phá sản, thì bên nguyên sẽ có thêm
khách hàng và hưởng được nhiều lợi nhuận
hơn. Ban đầu, Tòa án giả định (arguendo) rằng
hành vi mua lại các sân bowling là vi phạm quy
định trong Điều 7. Có nghĩa là, nếu nguyên đơn
chứng minh được các sân bowling bị mua lại đã
T.A. Tú / Tạp chí Khoa học ĐHQGHN: Luật học, Tập 30, Số 4 (2014) 34-39
36
làm tăng tính cạnh tranh và hạ giá dịch vụ, Tòa
án sẽ hoàn toàn xác nhận rằng nguyên đơn bị
thiệt hại “trong hoạt động kinh doanh hoặc
thiệt hại về tài sản”. Thế nhưng Tòa án lại giải
thích rằng, việc nguyên đơn không thể tăng giá
dịch vụ của mình do môi trường kinh doanh bị
cạnh tranh mạnh hơn không phải là loại thiệt
hại mà luật chống độc quyền bảo vệ. Ngược lại,
nếu bên nguyên được đền bù thiệt hại thì điều
này sẽ đi ngược lại mục đích ban đầu của Đạo
luật Clayton.
Một dẫn chứng khác rất quen thuộc đó là,
trong vụ kiện giữa Cargill, Inc. và Monfort of
Colorado, Inc., 479 U.S. 104 (1986), Tòa án
một lần nữa đã khẳng định lại phán quyết trong
vụ Brunswick và áp dụng luôn quy tắc đó cho
các cá nhân nguyên đơn đòi bồi thường theo
Điều 16 Đạo luật Clayton. Trong vụ Atl.
Richfield Co. v. USA Petroleum Co., 495 U.S.
328, 337 (1990) [6] Tòa án cũng quyết định bên
nguyên đơn phải chỉ ra được những thiệt hại về
cạnh tranh ngay cả khi họ đâm đơn kiện một vi
phạm per se (hành vi bất hợp pháp một cách
hiển nhiên), ví dụ như hành vi ấn định giá theo
chiều ngang.
Như vậy, khi nguyên đơn là đối thủ cạnh
tranh của bị đơn, thường sẽ rất khó cho nguyên
đơn để có thể chỉ ra thiệt hại trong cạnh tranh
của mình vì nếu hành vi của bị đơn là cạnh
tranh về giá trị, chẳng hạn như bị đơn có thể
mang tới một sản phẩm tốt hơn, hoặc bán với
giá rẻ hơn, điều này có thể gây ảnh hưởng đến
nguyên đơn, nhưng lại không phải trường hợp
được pháp luật chống độc quyền bảo vệ, còn
nếu bị đơn tăng giá sản phẩm thì việc này lại có
lợi chứ không gây hại cho nguyên đơn (bởi vì
nguyên đơn cũng có thể tăng giá của mình hoặc
là thu hút thêm được khách hàng từ bên bị đơn).
Có thể nhận thấy, trong những trường hợp này,
nguyên đơn sẽ không thể nào chỉ ra được thiệt
hại về cạnh tranh của mình (tuy nhiên, nguyên
đơn vẫn có thể kiện bị đơn về hành vi bán phá
giá – thường được coi là mấu chốt trong cạnh
tranh – nếu như mức giá đó thực sự thấp hơn giá
thành toàn bộ của sản phẩm. Có thể xem thêm
vụ Cargill, Inc. v. Monfort of Colorado, Inc.,
479 U.S. 104, 121 (1986)).
Cho dù Tòa án tối cao chưa bao giờ giải
thích một cách rõ ràng về vấn đề này, nhưng
trong cả hai vụ kiện Atl. Richfield. Co với USA
Petroleum Co., 495 U.S. 328. 337 (1990) và vụ
Matsuchita Elec. Indus. Co với Zenith Radio
Corp., 475 U.S. 574, 582-583 (1986), các phán
quyết đã được sử dụng là án lệ cho các vụ việc
tiếp theo.
3. Quyền được khởi kiện (standing) hay là
quy tắc “có mối liên hệ” (Remoteness)
Tòa tối cao pháp viện Hoa Kỳ đã sớm nhận
ra rằng ngôn ngữ rộng và khái quát trong Điều
4 Đạo luật Clayton có thể sẽ gây ra những tác
động nặng nề và không mong muốn tới bị đơn
của của vụ kiện chống độc quyền. Theo đó, bất
cứ ai cũng có thể nói rằng mình “bị thiệt hại
trong kinh doanh hoặc thiệt hại về tài sản” bởi
bất cứ hành vi vi phạm pháp luật cạnh tranh nào
và có quyền kiện đòi bồi thường gấp 3 lần thiệt
hại. Chính cách hiểu ấy tạo ra một số lượng nguyên
đơn khổng lồ có khả năng đâm đơn kiện.
Chẳng hạn như có một Công ty X tham gia
vào quá trình sản xuất máy chụp ảnh. Một trong
các phụ kiện cần mua để làm ra sản phẩm là
một con chip nhỏ. Nhưng phần lớn các công ty
sản xuất con chip đã bí mật cùng nhau thống
nhất thay đổi giá của con chip đó. Hệ quả là giá
thành sản phẩm của Công ty X phải tăng lên,
dẫn tới việc một số lượng lớn sản phẩm không
thể bán đi. Như vậy, nếu Công ty X này kiện
theo Điều 4 Đạo luật Clayton thì sẽ không gặp
phải khó khăn gì trong việc chứng minh thiệt
T.A. Tú / Tạp chí Khoa học ĐHQGHN: Luật học, Tập 30, Số 4 (2014) 34-39 37
hại trong cạnh tranh. Tập đoàn đã phải chịu tổn
thất nặng nề và có thể dễ dàng chỉ ra thiệt hại
do hành vi vi phạm pháp luật cạnh tranh gây ra
cho mình. Tuy nhiên về phía các cổ đông của
Công ty thì sao? Họ cũng có thể bị mất đi cổ
tức do lợi nhuận của Công ty giảm sút, trong
trường hợp này, họ có thể kiện không? Quay lại
phía Công ty X, do doanh thu đã bị ảnh hưởng,
họ không thể trả các khoản nợ đã vay để duy trì
hoạt động, liệu các chủ nợ có quyền kiện cartel
của các công ty sản xuất con chip để đòi lại gấp
ba lần cả gốc lẫn lãi chưa trả được hay không?
Tương tự như vậy, cũng bởi vì mất đi doanh
thu, Công ty không thể tiếp tục trả các khoản
thu nhập cho người làm công, vậy những công
nhân này có quyền kiện cartel của các công ty
sản xuất chip hay không? Một điều chắc chắn là
luật pháp không thể để cho tất cả các bên liên
quan đó có thể đòi về gấp 3 lần thiệt hại của
mình được.
Để giải quyết vấn đề kể trên, Tòa án yêu
cầu các nguyên đơn cá nhân trong vụ kiện
chống độc quyền không những phải chỉ ra thiệt
hại do cạnh tranh, mà còn phải chứng minh
được rằng mình là nguyên đơn “được ưu tiên”.
Các tòa án đã sáng kiến một “bài kiểm tra” liên
quan đến quy tắc “quyền có quyền được khởi
kiện trong vụ án chống độc quyền” (antitrust
standing) hay còn có tên gọi khác là quy tắc “có
mối liên hệ”. Những hướng dẫn thi hành đầu
tiên cho quy tắc này chính là các phán quyết
của Tòa án tối cao trong vụ kiện Blue Shield of
Virginia và McCready , 457 U.S. 465(1982) và
vụ kiện Hiệp hội các nhà thầu của California
(Associated Gen. Contractors of California,
Inc. v. California State Council of Carpenter,
459 U.S. 519 (1983). Cả hai vụ được đưa ra xét
xử và bắt buộc phải áp dụng “bài kiểm tra” rất
nghiêm ngặt dựa trên nhiều yếu tố trên, tuy
nhiên nó còn khá khó hiểu và bị chỉ trích do
không đáp ứng được việc chỉ dẫn cho các tòa án
cấp dưới.
Có thể dễ nhận thấy, cuộc tranh luận tìm ra
định nghĩa cho học thuyết về “quyền có quyền
được khởi kiện trong vụ án cạnh tranh”
(antitrust standing) cũng giống hệt như khi các
vị thẩm phán của hệ thống common-law phải
tìm cách làm sao đưa ra được định nghĩa chính
xác cho khái niệm “nguyên nhân trực tiếp”
(proximate cause) khi bàn về quan hệ nhân quả
của Luật bồi thường thiệt hại ngoài hợp đồng
(tort law). Cả hai cuộc tranh luận trên đều có
điểm chung là, không thể bồi thường cho tất cả
các thiệt hại có thể tưởng tượng do một hành vi
trái pháp luật gây ra. Ở cả hai trường hợp, có
quá nhiều khiếu nại có thể đưa ra khiến cho
việc định ra một quy tắc cơ bản để áp dụng cho
mọi vụ án gần như là không thể.
Trong vụ án 459 U.S trang 536, tòa án đã
thu thập tất cả các yếu tố có liên quan và sau đó
chọn ra năm yếu tố đáng lưu ý sau:
1. Liệu có một mối quan hệ nhân quả nào
giữa hành vi vi phạm luật chống độc quyền và
thiệt hại được viện dẫn ra không và liệu rằng bị
đơn có cố tình gây ra thiệt hại hay không;
2. Bản chất của thiệt hại được đưa ra, bao
gồm cả việc nguyên đơn có phải là “khách hàng
hoặc đối thủ cạnh tranh” hay không;
3. Thiệt hại xảy ra là gián tiếp hay trực tiếp,
hoặc nói cách khác là có bao nhiêu mối liên hệ
trong chuỗi mắt xích các quan hệ nhân quả giữa
thiệt hại và hành vi bị cáo buộc;
4. Cần xem xét xem có còn một “nhóm
người xác định nào” đó không phải nguyên đơn
nhưng lại có thiệt hại “trực tiếp” hơn;
5. Rủi ro của việc đền bù nhiều lần thiệt hại
hay là mặt trái của việc phân chia phức tạp các
khoản bồi thường thiệt hại [7].
Khi các tòa án cấp dưới tiến hành làm “bài
kiểm tra”, họ chỉ tập trung vào yếu tố thứ tư là
liệu có một nhóm người nào khác bị thiệt hại
trực tiếp hơn nguyên đơn hay không, và họ có
T.A. Tú / Tạp chí Khoa học ĐHQGHN: Luật học, Tập 30, Số 4 (2014) 34-39
38
từ chối “quyền được khởi kiện” của mình hay
không. Một giả thuyết hàng đầu tổng hợp lại
thực trạng của các vấn đề trên như sau:
Nếu như ngoài thiệt hại của bên nguyên,
còn có một cá nhân chịu thiệt hại “trực tiếp”
hơn, và cá nhân người đó có đủ khả năng chứng
minh hành vi vi phạm của bị đơn, “standing” của
nguyên đơn sẽ không được chấp nhận nữa [8].
Trên thực tế, thay vì phải xét đến tận 5 yếu
tố được nêu ra như trong vụ kiện Hiệp hội các
nhà thầu, rất nhiều phiên tòa chỉ đơn giản là
xem xét vai trò của nguyên đơn trên thị trường
như là một cách xác định “standing” nhanh gọn
và sẽ từ chối “quyền được khởi kiện” của
nguyên đơn nếu như nguyên đơn không phải là
đối thủ cạnh tranh cũng không phải người mua
hàng trực tiếp.
4. Quy tắc người mua trực tiếp
Quy tắc tư pháp điển hình cuối cùng nhằm
hạn chế những yêu cầu đòi bồi thường có thể
xảy ra, đó là quy tắc “người tiêu dùng không
trực tiếp” – Indirect purchaser, hay còn có cách
gọi khác là Quy tắc Công ty gạch Illinois
(Illinois Brick rule) do quy tắc này được đề ra
trong vụ kiện của công ty gạch Illinois [9].
Illinois Brick thật ra trái ngược với phán quyết
của một vụ kiện trước đây, vụ kiện của nhà máy
giày Hanover Shoe [10]. Trong vụ kiện đó,
nguyên đơn là nhà máy giày Hanover đã kiện
thành công một nhà sản xuất chi phối thị trường
máy móc làm giày vì hành vi độc quyền theo
điều 2 Đạo luật Sherman. Bị đơn thì cho rằng
nguyên đơn không hề có tổn thất bởi theo phía
bị đơn, họ chỉ bán giá cao cho các nhà máy mua
máy móc của mình mà thôi, chính các nhà máy
giày mua máy móc của họ lại tiếp tục nâng giá
giày lên để bán cho người tiêu dùng. Nhưng tòa
án đã bác bỏ luận điểm trên. Theo tòa án, lời
biện hộ này sẽ khiến vụ kiện trở nên phức tạp,
dẫn tới việc chỉ có những người mua giày – hay
là người tiêu thụ cuối cùng mới là nguyên đơn –
nếu như vậy thì tổn thất của họ quá nhỏ và
không đủ để chứng minh cho vụ kiện này.
Mười năm sau, Công ty gạch Illinois đã lật
ngược lại vấn đề. Nếu người mua hàng trực tiếp
(tương tự như vụ kiện trên, Nhà máy giày
Hanover là người mua hàng trực tiếp – đồng
thời là nguyên đơn) có thể đâm đơn kiện dù
không thể chứng minh được thiệt hại do hành vi
bán giá cao của bị đơn, liệu khách hàng của
người mua hàng trực tiếp có thể kiện hành vi
bán giá đắt đó không? Và Thẩm phán của vụ
kiện Illinois Brick đã trả lời là không. Trong vụ
kiện này, Bang Illinois khởi kiện một nhà sản
xuất gạch do đã có hành vi tăng giá sản phẩm.
Bang Illinois phải mua gạch với giá đắt, nhưng
Illinois lại mua số gạch đó từ phía các nhà thầu
xây dựng – người đã trúng thầu dự án xây dựng
của Bang. Chính các nhà thầu mới là người mua
gạch từ nhà máy đầu tiên. Do đó, Bang Illinois
không ở vị trí giống như Nhà máy giày
Hanover, họ không trực tiếp mua sản phẩm bị
đội giá quá cao từ phía bị đơn. Lời giải thích
của tòa án rất đơn giản là ngay cả khi bên nhà
thầu xây dựng chưa đâm đơn kiện, Bang Illinois
cũng không thể đòi được đền bù, đó là bởi vì
trong vụ kiện của Nhà máy giày Hanover, tòa
đã ra phán quyết chỉ có nhà thầu – người mua
hàng trực tiếp của nhà máy mới có quyền kiện.
Còn nếu để cho “người mua hàng không trực
tiếp” cũng có quyền kiện nhà sản xuất thì e rằng
sẽ đẩy bị đơn vào tình trạng phải bồi thường
gấp đôi (cho cả người mua trực tiếp và người
mua không trực tiếp). Hơn thế nữa, theo suy
luận của các thẩm phán, tính toán thiệt hại của
“người mua không trực tiếp” sẽ khó hơn rất
nhiều so với việc tính khoản tiền bị đội giá mà
“người mua trực tiếp” phải trả. Do vậy, vụ kiện
không thành công.
T.A. Tú / Tạp chí Khoa học ĐHQGHN: Luật học, Tập 30, Số 4 (2014) 34-39 39
Thông qua hai vụ kiện Nhà máy giày
Hanover và Công ty gạch Illinois, chúng ta có
thể rút ra được quy tắc rất đơn giản là nếu
nguyên đơn là “người tiêu thụ cuối cùng”, họ
chỉ có quyền kiện nếu họ trực tiếp mua sản
phẩm từ bị đơn – bên đã gây ra hành vi vi phạm
pháp luật chống độc quyền. Như vậy, một mặt
“người mua hàng trực tiếp” sẽ dễ dàng đòi lại
được khoản tiền đã phải trả quá cao, ngay cả
khi trước đó có thể sản phẩm đã bị đội giá lên
do các nhà phân phối khác của bị đơn gây ra,
mặt khác, “người mua hàng không trực tiếp” sẽ
không thể nào kiện đòi bồi thường.
Tài liệu tham khảo
[1] 15 U.S.C §12 (a).
[2] Georgia v. Pennsyvania R.R. Co., 324 U.S. 439,
447, 1945.
[3] 1 Am. Bar Assn., Section of Antitrust Law,
Antitrust Law Developments 803 (5th ed. 2002).
[4] ch. 647, 26 Stat. 290, §7, 1890.
[5] Brunswick Corp. v. Pueblo Bowl-O-Mat, Inc.,
429 U.S. 477, 1977.
[6] Nói một cách chính xác, Atlantic Richfield liên
quan đến một âm mưu ấn định giá theo chiều dọc
chứ không phải theo chiều ngang, nhưng theo
pháp luật vào thời điểm đó, hình vi ấn định giá
theo chiều dọc là một vi phạm per se trái pháp luật
(illegal per se).
[7] Christopher L.Sagers, Antitrust – Examples &
Explanations, Wolters Kluwer, 2011, Trang 537-544.
[8] thêm Am. Bar Assn., Antitrust Law
Developments (Sixth) 823 (6th ed. 2007).
[9] Illinois Brick Co. v. Illinois, 431 U.S 420, 1977.
[10] Hanover Shoe, Inc. v. United Shoe Mach. Corp.,
392 U.S 481, 1968.
Some Basic Principles on Damage Claim Cases Caused by
Unfair Competition Activities in the US Law
Trần Anh Tú
VNU School of Law, 144 Xuân Thủy, Cầu Giấy, Hanoi, Vietnam
Abstract: Competition law and Decree no 71/2014/NĐ-CP mention about damage claim due to
violation. They regulate the process in details in accordance with provisions of Civil law regarding to
damage claim beyond the contract. However, damage claim due to violations of competition law,
especially those concerning competitive restrictions, has many differences in comparison with other
damage claims, for example determination of damage object or has scope This paper, explores some
basic principle used by the court in the US. This should provide useful references for increasing the
effectiveness of the current theoretical and legal documents in Vietnam.
Keywords: Competition law, damage claim.

[block id=”bo-sung”]

Từ khóa: Một số quy tắc cơ bản được áp dụng trong những vụ kiện đòi bồi thường thiệt hại do hành vi phản cạnh tranh gây ra theo pháp luật Hoa Kỳ

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *